Cuồng đế — Chương 45

Posted on

 

Một mũi tên trúng hai con chim

——————————————–

 

“Các ngươi thật to gan, dám đến hành thích bản hoàng tử, không muốn sống nữa sao?” Một tiếng uy nghiêm quát lạnh, tay áo Khuynh Cuồng khẽ vung, lều trại tối om om lập tức sáng lên, làm cho gương mặt ngông cuồng của nàng hiện lên rõ ràng trước mặt bọn chúng.

 

Ánh sáng bất ngờ hiện lên làm cho 10 người không kịp thích ứng dùng tay che mắt, đột nhiên lui lại mấy bước, kinh khủng nhìn ‘tam hoàng tử’ tóc đen tung bay dưới ánh nến đung đưa, trong mắt hiện lên cái nhìn khát máu, trong nháy mắt sát khí khủng bố tràn ngập toàn bộ lều trại khiến cho bọn chúng có loại kích động muốn lập tức chạy trốn, lại không thể di chuyển hai chân.

 

Một người trong đám hẳn được xem là thủ lĩnh khó khăn nuốt nuốt nước miếng, vung vẫy đại đao trong tay nói: “Không muốn sống là ngươi, ngươi bất quá chỉ là một hoàng tử vô dụng, dựa vào cái gì đối xử với đại tướng quân của bọn ta như vậy, nói cho ngươi biết, đây là biên giới phía bắc không phải là kinh thành, đại tướng quân của bọn ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay.”

 

“Nói như vậy, là Liễu đại tướng quân muốn giết bản hoàng tử!” Nghiêng đầu, Khuynh Cuồng cười càng thêm ma quái, giọng nói lười biếng nghe không ra bất kì cảm xúc nào.

 

“Không sai, cho nên, ngươi có thể an tâm chịu chết đi!” Nói xong, đột nhiên hít sâu một hơi, vung đại đao chém về phía Khuynh Cuồng, 9 người còn lại cũng vung đao đánh qua, ánh đao chợt lóe, kéo theo luồng không khí xuyên phá không gian, ánh nến lay động muốn tắt lại không tắt.

 

“A, đến rất đúng, để bản hoàng tử dạy các ngươi, giết người nên dùng cách thức như thế nào?” Cong lên một nụ cười ác ma tu la, Khuynh Cuồng như ma quỷ, thân hình chợt động, nghênh đón ánh đao của đối phương đang đến, trong nháy mắt giống như biến hóa khôn lường thành 10 Khuynh Cuồng chạy qua chạy lại giữa 10 người.

 

10 tên binh sĩ Long Lân chỉ cảm thấy hình ảnh màu trắng trước mắt dao động, cả người giống như rơi xuống hầm băng, dường như ngay cả linh hồn đều bị đông lại.

 

Bất quá chỉ trong thời gian rất ngắn, 10 cặp mắt đều lộ ra hoảng sợ chầm chậm xoay đầu, hai mắt trừng lớn nhìn người quay lưng về phía bọn họ, mái tóc tung bay một cách ngông cuồng, toàn thân giống như thanh kiếm địa ngục tuốt ra khỏi bao hiện lên ánh sáng khát máu sắc bén, toàn thân tản ra hơi thở ngạo mạn hung ác không chút che giấu.

 

“Giết người, băm thây thành vạn mảnh bất quá chỉ là trò trẻ con, bây giờ bản hoàng tử dạy các ngươi miễn phí làm sao giết người mới được gọi là thật sự tàn ác, thật sự được gọi là ‘địa ngục cực hình’.” Xoay người lại, ánh sáng ma quỷ chảy trong đôi mắt đen láy, môi đỏ hơi cong lên, ngạo mạn vô tình cười nhạt.

 

10 cặp mắt trừng lớn đột nhiên co rút chặt, miệng ngạc nhiên há to, lại không phát ra chút âm thanh nào, sự kinh hoàng trong lòng đã phóng đại lên vô cùng, từ từ cúi đầu xuống, tận mắt nhìn cơ thể của chính mình trong nháy mắt đã trở thành máu thịt lẫn lộn, giống như thân thể vừa chịu cực hình lăng trì bị thiên đao vạn quả, một hơi thở bị đáng mất, cách cái chết còn rất xa! Muốn sống sống không được, muốn chết chết không xong, thật sự là sống không bằng chết.

 

Chầm chậm co quắp nằm trên mặt đất, 10 người phát hiện ngay cả tự sát tự mình cũng làm không được, bởi vì máu thịt trên hai cánh tay của bọn họ đều bị róc ra, lờ mờ có thể thấy xương trắng, toàn bộ cái cằm cũng bị bẻ gãy, chỉ còn lại đôi mắt vô cùng sợ hãi có thể hoạt động, suy nghĩ cũng vô cùng tỉnh táo, tỉnh đến nổi có thể cảm nhận rõ ràng nỗi đau khổ vô biên khi máu thịt từng nơi rời khỏi cơ thể.

 

Chết cũng không sợ, đáng sợ là tận mắt nhìn thấy thân thể của mình dần dần thối rửa, rõ ràng cảm nhận được mạng sống của mình từng chút từng chút trôi qua nhưng lại không thể làm được gì, đây quả thật là ‘địa ngục cực hình’, không, nếu như để cho bọn họ chọn, bọn họ thà rằng chọn lập tức xuống địa ngục chịu phạt, cũng không muốn chịu loại cực hình gần bên cái chết lại chết không được này.

 

“Xem bộ dạng các ngươi, hẳn đã hiểu rõ ‘cách thức giết người’ này, không tệ, trẻ nhỏ dễ dạy nha.” Hơi hơi mỉm cười, Khuynh Cuồng giống như một thầy giáo gật gật đầu nói, hơi thở ngạo mạn nguy hiểm trong nháy mắt được thu lại, lại trở thành tam hoàng tử ‘bao cỏ’ vô hại kia.

 

Thế nhưng 10 người này lại càng thêm kinh sợ, bọn họ nghĩ không ra, nghĩ không ra trong tay nàng rõ ràng không có bất luận vũ khí nào, làm sao lại có thể trong nháy mắt ‘lăng  trì’ bọn họ, nghĩ không ra, rõ ràng là cùng một người, vì sao lại cho người khác cảm giác hoàn toàn không giống như vậy, một cái cho người vô hại, ‘bao cỏ’ để người khác dè bỉu, một cái tu la sắc bén ngông cuồng ma quỷ so với ác ma càng thêm khủng bố, nghĩ không ra a!

 

Một trận bước chân ồn ào truyền đến, Khuynh Cuồng mỉm cười một cái, khẽ nói: “Bọn họ sắp đến rồi.” Nói xong đi về phía vụn gỗ vỡ thành từng miếng ngồi xuống, giống như nói với không khí: “Ảnh, ngươi còn không chuẩn bị đi ra sao?”

 

Lời nói vừa rơi xuống, một bộ đồ màu đen rơi xuống, đứng bên cạnh Khuynh Cuồng, hướng về phía 10 người đang nằm co quắp trên mặt đất ném xuống cái nhìn vô cùng đồng tình, ai kêu các ngươi muốn hành thích cũng không chọn tốt cơ hội, cố ý phải đến lúc nàng đang trong mộng đẹp, đáng đời.

 

Màn che lều đột nhiên bị vén lên, Hàn Mặc còn có vài vị tướng quân khác và một đội binh sĩ dồn dập tiến về đây, trong một lát đem lều trại cũng được xem là rộng rãi nhét đầy người.

 

Gần như một khắc kia lúc bọn họ đi vào, nụ cười của Khuynh Cuồng lập tức thu lại, sắc mặt thay đổi, vẻ mặt sợ hãi, cả người run như lá rơi trong gió thu, nắm chặt góc áo của Diệp Ảnh.

 

‘Ọe…’ Vừa nhìn thấy tình hình trong lều trại, mặc dù vài vị tướng quân nhóm Hàn Mặc và toàn bộ binh sĩ đã chinh chiến lâu trên chiến trường, nhìn quen sự sống chết đều nhịn không được quay đầu đi nôn mửa không ngừng.

 

Liễu Kiếm Khung được hai binh sĩ dìu đi theo sau cũng đến, nhìn thấy cảnh tượng này, tuy còn không đến nổi nôn mửa, nhưng trên gương mặt vốn trắng bệch càng thêm tái nhợt.

 

“Đây….đây là chuyện gì?” Liễu Kiếm Khung hơi thở không ổn định hỏi, con ngươi màu đỏ không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Khuynh Cuồng đang ‘run rẩy’, nơi mềm yếu nào đó trong lòng bị đụng phải một cái, vì thân thể nhỏ bé yếu ớt như vậy mà tim đập nhanh, có loại kích động muốn ôm vào trong ngực an ủi, ách, chuyện gì đây? Hắn làm sao có thể có suy nghĩ như vậy a! Đối phương thế nhưng giống như hắn là một ‘nam tử’, còn là một hoàng tử, nhất định bị thương quá nặng rồi, lúc nãy vội vàng ngồi dậy, đầu có chút choáng váng, nhất định là vậy.

 

Diệp Ảnh nhẹ nhàng đỡ Khuynh Cuồng, trên gương mặt cương nghị tràn đầy sát khí, lạnh lùng nói: “Bọn chúng muốn ám sát tam hoàng tử, nói là vì giúp Liễu đại tướng quân ngươi trút giận.” Hắn luôn nấp trong nơi tối, tất nhiên là đối với cuộc đối thoại lúc nãy của Khuynh Cuồng và bọn chúng nghe được rất rõ ràng.

 

“Cái gì?” Liễu Kiếm Khung nhíu chặt đao mi, nén lại kích động muốn ói, lạnh lùng nhìn về phía 10 người lúc này hai mắt lồi lên kinh khủng nhìn ‘Diệp Ảnh’, toàn thân máu thịt lẫn lộn, nhưng vẫn nhìn ra được bọn chúng mặc y phục của binh sĩ Long Lân, ngữ điệu bình tĩnh nói: “Hàn Mặc, bọn chúng ở trại nào?”

 

Mở mắt liếc qua, không dám nhìn về phía 10 người kia nữa, Hàn Mặc chịu đựng sự buồn nôn, yếu ớt không có sức nói: “Ọe….bẩm, bẩm tướng quân, bọn chúng hình như là huynh đệ ở doanh trại bên trái.”

 

Nhận được ánh mắt Liễu Kiếm Khung ném qua, thống lĩnh trại bên trái, Hồng tướng quân, sắc mặt trắng bệch bước lên trước nói: “Bẩm tướng quân, bọn chúng mới được bố trí vào trại bên trái vào đợt thay quân không lâu trước đây, mạt tướng cũng không biết…chuyện này tuyệt đối không có liên quan đến mạt tướng, xin tướng quân điều tra rõ.” Trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng, mặc dù bọn họ đều có suy nghĩ muốn giúp Liễu đại tướng quân trút giận, dạy dỗ tam hoàng tử hung hăng ngang ngược này, nhưng lại tuyệt đối không dám sai người đến ám sát nha!

 

“Ân.” Trên gương mặt góc cạnh rõ ràng của Liễu Kiếm Khung hiện lên một chút rõ ràng, chắp tay hướng Khuynh Cuồng nói: “Để tam hoàng tử bị kinh sợ, Liễu Kiếm Khung khó tránh được tội, xin tam hoàng tử thứ tội nhưng xin yên tâm, vi thần cam đoan loại chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa.” Trong lòng than nhẹ: Có lẽ đầu óc của tam hoàng tử linh hoạt, ngực có càn khô nhưng cũng chỉ là một hoàng tử nho nhã yếu ớt, giết người máu tanh như vậy nàng sao có thể chịu được, nhưng sinh ra trong gia đình đế vương, vì tranh đoạt ngai vàng, âm mưu ám sát như vậy lại giống như cơm bữa, liên lụy đến những thần tử này cũng trở thành vật hi sinh, thật sự khiến cho bọn họ những tướng quân bảo vệ đất nước này run sợ! Xem ra, cho dù hắn muốn duy trì trung lập cũng không được rồi.

 

Lại quay đầu nhìn về hướng Diệp Ảnh luôn bảo vệ Khuynh Cuồng nói: “Diệp thị vệ, mời ngươi đưa tam hoàng tử tạm thời đến lều trại của ngươi nghỉ ngơi, ta sẽ nhanh chóng điều tra rõ sự kiện ám sát lần này.” May mắn, bên cạnh nàng còn có người thị vệ võ công cao cường này, nếu không e là hồn sớm đã rời bắc cảnh, dựa vào hắn chỉ có thể hơi cảm nhận được hơi thở của y có thể biết, y ít nhất cũng là cao thủ cấp 5 trở lên, sàn sàn bằng hắn.

 

“Tam hoàng tử.” Diệp Ảnh cúi đầu hỏi ý kiến Khuynh Cuồng, nhìn thấy nàng gật gật đầu, liền đỡ nàng đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Liễu Kiếm Khung, nhẹ giọng nói: “Nên lựa chọn rồi, Liễu đại tướng quân, sự việc xảy ra tối nay, trong lòng ngươi hẳn là đã có tính toán, nên làm như thế nào, tin tưởng ngươi tự có quyết định, còn như bọn chúng từ chỗ nào đến đây liền đem bọn chúng trả về chỗ đó.”

 

Thuật lại xong lời nói của Khuynh Cuồng, dưới ánh mắt kính nể kinh sợ của toàn bộ mọi người, hai người rời khỏi lều trại tràn ngập mùi máu tanh này.

 

Vài vị tướng quân nhóm người Hàn Mặc cùng với binh sĩ nhao nhao tránh ra thành một lối đi, đối với Diệp Ảnh tràn đầy sợ hãi và kính trọng, dưới con mắt của bọn họ 10 người này là bị Diệp Ảnh giết.

 

Hiểu được lời Diệp Ảnh vừa nói, Liễu Kiếm Khung hơi nhắm mắt lại, đến lúc mở ra đã hoàn toàn rõ ràng, nhàn nhạt hạ lệnh nói: “Truyền lệnh xuống, việc tối nay ai dám tiết lộ nửa câu xử theo quân pháp, còn về phần 10 tên này trước tiên tạm thời giam lại, đợi bản tướng quân tự mình điều tra xử lý.”

 

Hắn mặc dù muốn duy trì trung lập, nhưng thân là triều thần, cho dù cách xa trung tâm chính trị, vẫn trốn không được chiến tranh đảng phái, đã vậy hắn không cần trốn nữa, dùng binh lực mà hắn trong tay là không có cách nào giữ mình trung lập, đạo lý này hắn luôn hiểu rõ, nhưng vô luận là đại hoàng tử hay là nhị hoàng tử đều không có cách khiến cho hắn cam tâm thần phục, bây giờ….Hi vọng tam hoàng tử sẽ không khiến cho hắn thất vọng, cũng hi vọng không hối hận quyết định đã làm ngày hôm nay.

 

Bởi vì Diệp Ảnh là thị vệ thân cận của tam hoàng tử nên lều trại của hắn liền được bố trí bên cạnh lều trại của Khuynh Cuồng.

 

Nghiêng người ngồi trên ghế dựa, tai nghe bên ngoài ồn ào nửa buổi liền hoàn toàn yên tĩnh lại, Khuynh Cuồng khẽ cười nói: “Liễu Kiếm Khung quả thật là người dẫn binh giỏi, một vị tướng quân có năng lực lại trung thành như vậy chẳng trách phụ hoàng luôn khen ngợi hắn có thừa, đem toàn bộ binh quyền ở biên giới phía bắc đều giao cho hắn, cũng khó trách hai vị hoàng huynh luôn muốn lôi kéo hắn.”

 

“Lấy tính cách không màng danh lợi, chỉ muốn bảo vệ quốc gia của hắn, trải qua sự việc tối hôm nay, lão đại cho là hắn sẽ chọn ‘tam hoàng tử’ sao? Dẫu sao lão đại vẫn chưa cho hắn biết thực lực thật sự của người.” Diệp Ảnh đứng ở bên cạnh hỏi.

 

“Hắn sẽ, hắn là một người thông minh, hiễu rất rõ, sớm muộn cũng có một ngày hắn phải lựa chọn, lúc trước luôn nghĩ biện pháp duy trì trung lập, thứ nhất vì phụ hoàng vẫn còn khỏe, cuộc tranh giành vương vị còn chưa quá rõ ràng, hắn vừa vặn có thể tránh được nhất thời, tránh ở phương bắc giá lạnh này, thứ hai vì, thực lực của đại hoàng huynh và nhị hoàng huynh hai người ngang nhau, một văn một võ, nhìn bề ngoài hai người đều có khả năng kế thừa hoàng vị, nhưng phụ hoàng lại vừa ý ta, nhưng ta lại là một ‘hoàng tử bao cỏ’, hắn là một người trung quân ái quốc, cho nên không cách nào chọn lựa, thế nhưng, sự việc xảy ra tối nay sẽ khiến cho hắn ý thức được, đã đến lúc hắn phải lựa chọn, dựa vào trí thông minh của hắn, chỉ cần suy nghĩ một chút liền sẽ nghĩ đến 10 người kia là đại hoàng huynh lợi dụng lúc đổi quân sắp xếp vào bắc doanh quân.”

 

Cong miệng cười giống như tán thưởng: “A, từ khi nhị hoàng huynh ra tay ở dịch quán, ta luôn chờ hắn ra tay, không nghĩ đến, hắn đem độc kế bố trí ở đây, một kế này rất độc a! Vừa có thể giết ta, lại có thể đem tội danh giá họa cho Liễu Kiếm Khung, một mũi tên trúng hai con chim, một khi kế này thành công, hắn liền có thể trừ khử ‘trở ngại lớn’ là ta, lại có thể mượn tay phụ hoàng trừ khử Liễu Kiếm Khung, người mà hắn không thể thần phục về phe hắn, thừa cơ hội đoạt quân quyền trong tay Liễu Kiếm Khung, cộng thêm Vũ Trung và binh quyền trong tay hắn, hừ, nhị hoàng huynh cũng không còn là đối thủ của hắn nữa, như vậy, hắn có thể vững vàng lên làm thái tử, nói không chừng phụ hoàng sẽ bởi vì ‘đau đớn mất đứa con yêu’ mà nản lòng, hắn lại hơi bức vua thoái vị liền có thể trực tiếp lên làm hoàng đế.”

 

“Quả thật quá độc, đáng tiếc hắn lợn lành chữa thành lợn què.” Nghe Khuynh Cuồng nói qua, Diệp Ảnh hiểu rõ gật gật đầu.

 

“A, không tệ, hắn lợn lành chữa thành lợn què, nếu như ta thật sự ‘hoàng tử bao cỏ’, như vậy một mũi tên trúng hai con chim kế này thật sự là kế hay, đáng tiếc a! Ta không phải, hôm nay, ta mới thêm một chút nhắc nhở Liễu Kiếm Khung, dựa vào sự thông minh của hắn, nhất định sẽ nghĩ đến, ta đang giấu tài, tối nay lại trải qua một trận nhốn nháo như vậy, hắn sẽ chọn gia nhập ‘tam hoàng đảng’, hơn nữa chỉ cần hắn đem 10 người này, trả về cho đại hoàng huynh cũng chính là hoàn toàn chặt đứt đường lui, nhưng dùng sự cao ngạo của hắn, e là còn chưa thật sự thần phục ta, bất quá, thế này là đủ rồi, vốn là cũng chỉ lợi dụng hắn để tiếp tục cân bằng thế lực của hai vị hoàng huynh mà thôi, dù sao bây giờ vẫn chưa phải là lúc nội chiến, ta trước tiên nhẫn nhịn một chút, đợi thời cơ đến, ta sẽ để cho hai người được gọi là hoàng huynh này trả giá thê thảm vì sự ngu xuẩn của bọn họ.”

 

Lời này tuy là cười nói, nhưng sự tàn độc khát máu trong giọng nói lại khiến cho Diệp Ảnh đã ở lâu bên cạnh nàng đều không kìm được run lên, dùng sự hiểu biết của hắn về lão đại, cái ‘trả giá thê thảm’ này tuyệt đối so với 10 tối nay càng thê thảm hơn nghìn lần vạn lần.

 

“Xem ra tối nay không được ngủ ngon rồi, may mắn ngủ được một buổi chiều, bây giờ vẫn còn có tinh thần.” Khuynh Cuồng đột nhiên lười biếng duỗi eo một chút, đành chịu mỉm cười nói.

 

Nghe Khuynh Cuồng nói như vậy, Diệp Ảnh tập trung tinh thần lắng nghe, quả thật, bên ngoài 1 dặm, có người đang vội vàng đi đến, hơi thở giấu rất tốt, không đến nửa buổi đã đến bên ngoài lều.

 

“Đi vào đi!” Người đến là ai, từ trong hơi thở quen thuộc này Diệp Ảnh đã cảm nhận được.

 

Lời nói vừa rớt xuống, một người đen thui như ma quỷ chợt hiện đi vào, trực tiếp hướng Khuynh Cuồng và Diệp Ảnh quỳ một gối xuống nói: “Khai Dương tinh Đồng Dương tham kiến thánh tôn, tham kiến thánh sứ.” Nói xong, lột khăn bịt mặt màu đen trên mặt xuống, lộ ra một gương mặt trẻ con hiện lên một chút ý cười.

10 responses »

  1. lung linh lúng liếng lấp lóa lại lập lòe  ̄□ ̄||

    thanks sissssssssss ^^

    Trả lời
  2. Đồng Dương??? OMG, có ng` làm gián điệp kìa.

    Trả lời
  3. thanks nàng,chờ chap tiếp theo của nàng

    Trả lời
  4. ‘mat chop chop!mieg dop dop’…hac hac….van chua da nang oi tiep di nha!!!hay lam y(+_+)ma thank nang nhieu nha …hjhj

    Trả lời
  5. tỷ tỷ ơi,cho muội hỏi bao giờ thì có chap new vậy?lịch up truyện của tỷ là thứ mấy vậy tỷ?

    Trả lời
    • cái này ta cũng không biết nữa, làm xong lúc nào là ta up lúc đó thui. muội chịu khó follow nhà ta đi sẽ được thông báo bằng mail ngay khi có bài mới. khi nào có lịch cụ thể ta sẽ thông báo cho mọi người biết

      Trả lời
  6. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

  7. Pingback: [NT] Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: