Cuồng đế — Chương 35

Posted on

 Dịu dàng như vậy

——————————————————–

Trong ngự thư phòng, bầu không khí rất là quỷ dị, ‘phụ tử’ hai người mắt lớn trừng mắt bé, ‘thúc thúc’ đang nhàn nhã uống trà, trực tiếp đem hai người quăng qua một bên.

“Nói đi! Vì sao đột nhiên muốn đi biên giới phía bắc?” Mạc Long Khải thất bại nói trước, hôm nay đột nhiên chịu lên triều sớm, lại nói ra lời nói làm người khác kinh sợ nhất định muốn đi biên giới phía bắc, còn đào hố làm cho hắn nhảy vào, làm sao có thể không làm cho hắn nghi ngờ đây?

“Đương nhiên là muốn giúp phụ hoàng người giải sầu, áp giải quân hưởng vật tư đến cho tướng sĩ ở biên giới phía bắc.” Khuynh Cuồng trả lời một cách đương nhiên, tay chống xuống, rất không hình tượng ngồi lên long án.

“Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi coi lão ba ta là thằng ngốc?” Mạc Long Khải một tay chống nghiêng lên long án, trừng mắt nhìn Khuynh Cuồng nói.

“Phốc….khụ khụ…” Tịnh Kiên Vương đang uống trà đột nhiên đem nước trà mới vừa uống vào miệng phun ra, nhận lấy cái liếc nhìn của hai người, trời ơi! Vị hoàng đế anh minh thần vũ nhất của Long Lân quốc bọn họ sao như vậy…thô tục a? Ai, nhất định là bị ‘đứa con tốt’ của hắn dạy hư rồi.

Liếc Tịnh Kiên Vương đang ho loạn xạ đến nổi không còn hình tượng một cái, một tay Khuynh Cuồng đặt trên vai Mạc Long Khải, bộ dạng giống như anh em tốt nói: “Ai dám nói lão ba người là thằng ngốc, lão ba nhà ta là hoàng đế anh minh thần vũ nhất thiên hạ, hi hi, nếu không, sao có thể có ‘đứa con’ thông minh như ta như vậy khiến cho người và thần đều tức giận đây?”

Thật sự quá đủ tự kỉ, mãnh liệt, thật sự quá mãnh liệt, Tịnh Kiên Vương vừa điều chỉnh hô hấp vừa nghĩ thầm, không dám uống trà nữa, chỉ sợ ‘phụ tử’ hai người này lại nói ra cái gì ‘kinh thiên động địa’, hắn thế nhưng còn muốn sống thêm vài năm nha?

“Đừng cho là nói như vậy là có thể cho qua mọi chuyện, nói mau, rốt cuộc là chuyện gì? Lần này cũng đừng lại nói với ta là muốn đi nhìn mỹ nhân.” Mạc Long Khải hừ một tiếng nói, còn không quên chế nhạo Khuynh Cuồng một chút, lúc trước ‘nguyên nhân’ Khuynh Cuồng muốn đi Nguyên đô chính là đi nhìn mỹ nữ, mỹ nữ ở biên giới phía bắc là không có, ‘người tuyết’ ngược lại có một đống lớn.

“Nha, sở dĩ nói phụ hoàng của ta chính là thông minh, thật sự vẫn bị lão gia người nói trúng rồi.” Vẻ mặt Khuynh Cuồng giật mình nói, tiếp theo lại say mê nói: “Nghe nói biên giới phía bắc có nữ thần tuyết sơn…”

Mạc Long Khải lập tức tặng cho Khuynh Cuồng một cái cốc: “Tiểu tử ngươi chỉ biết mỹ nhân.”

“Người không phong lưu uổng thời niên thiếu mà!” Khuynh Cuồng che đầu, vừa nhảy tránh ra vừa nói, nhìn thấy Mạc Long Khải còn muốn ‘dạy dỗ’ nàng nữa, lập tức chạy ra bên ngoài, trong không khí chỉ truyền lại một câu của nàng vô cùng khiến người khác tức giận: “Vậy mẫu thân liền giao cho phụ hoàng rồi, dù sao thánh chỉ là lão gia người hạ, nhi thần trở về tẩm cung ngủ bù đây.”

Mạc Long Khải không làm sao được lắc lắc đầu, đối với Tịnh Kiên Vương cười nói: “Hoàng chất này của ngươi hết thuốc chữa rồi.” Giọng nói lại cưng chiều như vậy.

“Có hay không có thuốc chữa? Trong lòng hoàng thượng hẳn là đã có tính toán rồi?” Tịnh Kiên Vương cười nhìn về phía Mạc Long Khải nói, hoàng chất này của hắn vẫn thật sự là lợi hại, đáng lẽ hoàng thượng gọi bọn họ đến đây là muốn làm rõ nghi ngờ trong lòng, thế nhưng sau một hồi như vậy nàng liền khiến cho bọn họ quên mất chuyện kia, ‘chạy trốn’ mất.

Mạc Long Khải sững người, tiểu tử thối, lại bị nàng lừa, vừa nhớ lại, khóe miệng nhếch lên cười ra: “Có tính toán? Là càng ngày càng không tính, càng ngày càng hồ đồ.”

Tịnh Kiên Vương gật gật đầu nói tiếp: “Hồ đồ tốt, hiếm khi được hồ đồ, ha ha…..”

“Đúng, khó được hồ đồ, ha ha…” Tiếng cười cởi mở vang khắp ngự thư phòng.

Vừa nghĩ đến Vân nhi rất nhanh sẽ biết bảo bối của nàng muốn đi biên giới phía bắc, Mạc Long Khải một cổ hai tròng nếu làm không tốt chính là một mình một phòng nha.

Thật dễ dàng đem hoàng đế lão ba và Tịnh Kiên Vương thông minh lừa gạt, từ ngự thư phòng trở về Cuồng các, Khuynh Cuồng đang nghĩ muốn đi ngủ bù, một khắc kia lúc bước vào tẩm cung, lập tức có loại cảm giác đi vào hang sói, ba ‘con sói’ gian ác đang chờ nàng.

Nàng có thể chạy trốn không? Trả lời: Không thể, bởi vì nàng đã bị ‘sói’ bao vây.

“Cuồng Cuồng, bên ngoài nói có phải thật không? Ngươi thật sự muốn đi biên giới phía bắc?” Tiêu Nhược Tịch dẫn đầu làm loạn nói, hai tay chống hông, tư thế thái độ đúng tiêu chuẩn Tiêu đại tiểu thư.

“Ân.”

Vừa gật đầu một cái, y như dự đoán nhận lấy tràng pháo mãnh liệt: “Còn ân, Cuồng Cuồng ngươi nói, đầu của ngươi là bị lừa đá hay là bị quỷ nhập, thế nhưng xung phong muốn đi biên giới phía bắc, ngươi cảm thấy bản thân sống quá thoải mái, muốn chịu chút ngược đãi hay cảm thấy bản thân không muốn sống nữa muốn tìm chết! Không sao, cho dù loại nào bản đại tiểu thư đều có thể thỏa mãn ngươi, đảm bảo để cho ngươi chết vô cùng sảng khoái…”

“Nam nhân bà rốt cuộc cũng nói giống người.” Mạc Nghệ Hiên đem Khuynh Cuồng hướng về phía mình nói: “Biểu đệ, cho dù gặp phải chuyện đau buồn thế nào, ngươi đều tốt? Sau này cô nương ngươi chọn trúng, ta sẽ không giành với ngươi, cô nương ngươi thích ta giúp ngươi giành lấy, cô nương ngươi không muốn ta giúp ngươi thu nhận….Ngươi xem tiểu vương anh tuấn như vậy, tên mọt sách ngốc như vậy, nam nhân bà không giống nữ nhân như vậy, đều vẫn dũng cảm tiếp tục sống, ngươi là thần tượng của ta, sao có thể nghĩ quẩn đây! Huynh đệ, mở to mắt của ngươi ra, ngươi sẽ phát hiện thế giới này tốt đẹp như thế nào, cô nương ở Thính Tuyết Lâu xinh đẹp như thế nào…”

“Bại gia tử, ngươi nói nhảm gì vậy!” Tiêu Nhược Tịch nhịn không nổi, quát to một tiếng, trực tiếp đem Mạc Nghệ Hiên vẫn đang nói không ngừng đạp dính lên tường.

Đẹp đôi, Khuynh Cuồng nhìn Tiêu Nhược Tịch vẫn đang bày ra động tác đá chân và Mạc Nghệ Hiên bị đá toàn thân nằm sấp trên tường, trong đầu lập tức xuất hiện hai từ này, hai người thật sự là trời sinh một cặp, kết hợp lại quả thật chính là đại diện kinh điển cho ‘rất bạo lực và rất thất bại’.

“Khuynh Cuồng, vì sao muốn đi biên giới phía bắc nơi nguy hiểm như vậy?” Giọng nói trong veo như nước suối mang Khuynh Cuồng từ trong tưởng tượng ‘không lành mạnh’ kéo trở về, ngẩng đầu, nhìn thấy chính là gương mặt như ngọc của Dương Văn Hồng đang nhíu chặt, giừa hai đầu lông mày mang theo vô cùng lo lắng, trong đôi mắt như sao sáng hiện lên nổi buồn phức tạp.

“Văn Hồng ca ca, không cần lo lắng cho ta, ta chỉ là đi đưa ‘đồ vật’, rất nhanh sẽ trở về.” Vươn tay day day cái trán đang nhíu chặt của hắn, Khuynh Cuồng nhẹ giọng nói, nàng biết, bọn họ đều quan tâm nàng, lo lắng cho nàng, lòng của nàng thật sự rất ấm áp, từ trước đến giờ bọn họ đều dùng cách thức của mình bảo vệ nàng, quan tâm nàng, mà bây giờ hẳn là đến lúc nàng bảo vệ bọn họ, bất luận người nào muốn xâm phạm Long Lân quốc, chỉ có một con đường chết.

“Không thể không đi sao? Khuynh Cuồng, ta….bọn ta thật sự rất lo lắng cho ngươi.” Nắm chặt tay nàng, Dương Văn Hồng do dự nói, thân là bạn học của hoàng tử, hẳn là không nên nói ra lời nói như vậy, nhưng trong lòng hắn rất mâu thuẫn, có hai giọng nói đánh nhau trong đầu hắn, khiến cho đầu của hắn đau sắp nứt ra, sắp muốn điên rồi.

“Thánh chỉ đã hạ, không thể không đi, Văn Hồng ca ca, Tiêu tỷ tỷ, biểu ca, ta đồng ý với các ngươi, nhất định an toàn trở về.” Nhìn ba người thật sâu một hồi, Khuynh Cuồng cam đoan nói.

Ba người nhìn nhau một cái, biết nàng đã quyết tâm muốn đi, khuyên không được nàng, thở dài một cái, Tiêu Nhược Tịch ôm Khuynh Cuồng nói: “Đây là ngươi nói, nếu như ngươi dám có sơ xuất gì, bà cô ta nhất định không tha cho ngươi.”
Mạc Nghệ Hiên ở bên cạnh vẻ mặt ‘méo mó’ không vui kéo Tiêu Nhược Tịch ra, dưới ánh mắt tức giận của nàng rụt cổ lại, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân mà, muốn ôm cũng nên là ta ôm nha!” Nói xong, nháy nháy mắt, mở rộng hai tay: “Biểu đệ, đến đây, huynh đệ chúng ta ôm nhau cái.”

“Mạc Nghệ Hiên ngươi muốn bị đánh có phải không?” Tiêu Nhược Tịch chắn trước mặt Khuynh Cuồng, tay chống hông, quát to một tiếng, thiết sa chưởng vô địch liền như vậy vô cùng chuẩn đánh vào một bên gương mặt anh tuấn của hắn.

Mạc Nghệ Hiên đương nhiên sẽ không đứng yên chịu đòn, hai người bắt đầu rượt đuổi khắp tẩm cung của Khuynh Cuồng.

“Ha ha….” Khuynh Cuồng nhìn thấy hai người chơi đùa vui vẻ, cười thích thú, không chú ý đến đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của Dương Văn Hồng luôn nhìn nàng chợt hiện lên một chút nguy hiểm, nhanh đến nổi khiến cho người khác bắt không được.

12 responses »

  1. tem tang chu nha qua gap mat
    thanks

    Trả lời
  2. tks nàng, sao ánh mắt DVH lại nguy hiểm a? khó hiểu, khó hiểu…

    Trả lời
  3. thanks nàng lần đầu tiên ghé qua …^^~ ta lót dẹp hóng tr a=.=

    Trả lời
  4. tks nang ,anh mat nguy hjem la sao,ko le vh ca djnh pboj cuong tj sao,kho hju wa

    Trả lời
  5. uhm, minh cung khong hieu???

    Trả lời
  6. Thank nàng!!! Umm,nguy hiểm là sao ta???

    Trả lời
  7. DVH này có vấn đề hử?

    Trả lời
  8. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

  9. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: