Vạn nhân mê chương 1.2

Posted on

———————————————————

Trời biết anh yêu thầm học muội vạn nhân mê này cũng đã hơn 10 năm, ngoại trừ nhiệm vụ thỉnh thoảng lúc cô uống rượu, phụ trách đưa cô về nhà, ôm cô đặt lên giường mới có cơ hội hơi hơi gần gũi cô một chút, hai người bọn họ ngoài trừ quan hệ học trưởng và học muội thì không có gì khác, nhưng là lúc nãy…ông trời, không thể tưởng tượng, cứ tiếp tục nghĩ đến anh nhất định sẽ bởi vì không thỏa mãn dục vọng mà chết bất đắc kì tử.

“Học trưởng?” Giọng nói của cô từ trong cửa truyền ra.

“Anh ở đây.” Làm thông yết hầu, anh lên tiếng nói.

“Anh đi vào được không?”

Tại sao trong giọng nói của cô phảng phất giống như có chút đau đớn?

“Anh vào đây.” Thông báo trước một tiếng, sau đó mới đẩy cửa đi vào, lại một lần nữa, Đoàn Dục Thần bị cảnh tượng trước mặt làm cho ngây người tại chỗ. Cô thế nhưng vẫn duy trì tình trạng lúc nãy giống như lúc anh bước ra ngoài, nửa thân trần nằm trên sàn bên cạnh cái sô pha trong phòng khách.

“Đóng cửa lại được không?” Thời Mễ Mễ đau khổ nói, nhưng sắc mặt vẫn như cũ đỏ bừng.

Đoàn Dục Thần do dự nhìn cô. “Em…”

“Cái eo của em giống như bị trật, rất đau!” Đau quá nhịn không được nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống từ khóe mắt của cô.

Nghe vậy, Đoàn Dục Thần đột nhiên mở to hai mắt, sau khi đóng cửa lại dùng tốc độ nhanh nhất đi đến bên cạnh cô.

“Sao vậy? Em bị trật chỗ nào, rất đau sao? Có thể tự mình đứng lên không?” Chân mày anh nhíu chặt, vẻ mặt lo lắng hỏi.

Thời Mễ Mễ lắc đầu, càng đau đớn hơn, nước mắt từ khéo mắt cô rơi xuống. Hu hu hu, thật sự rất đau.

Đoàn Dục Thần nhìn cô nửa người trần trụi, chỉ do dự một giây liền duỗi hai tay, một tay vòng qua dưới cái nách trần của cô, tay kia lại ôm dưới đầu gối cô.

“Anh sẽ chầm chậm ôm em lên, nếu đau liền nói cho anh biết.” Anh nói với cô, sau khi cô rưng rưng nước mắt gật đầu, bắt đầu hành động.

“A!”

Anh mới dùng sức một chút, cô liền sợ hãi kêu thành tiếng, dọa anh lập tức giảm sức ở hai tay, vẻ mặt lo lắng nhìn cô.

“Rất đau phải không?”

Cô cắn môi gật đầu.

“Nhưng em không thể nằm mãi trên sàn, nhất định phải đứng dậy mới được.” Anh dịu dàng nói với cô, “Chịu đựng một chút được không?”

Cô không trả lời, trực tiếp vươn tay ôm lấy cổ anh, dùng hành động nói với anh “Làm đi, em chuẩn bị tốt rồi.”

“Chịu đựng một chút.” Đoàn Dục Thần hít sâu một hơi nói, tiếp theo liền bất ngờ dùng sức đem cô từ trên mặt sàn ôm lên.

“A!” Thời Mễ Mễ đau quá sợ hãi kêu lên, 5 ngón tay ở trên gáy của anh lập tức bấm vào trong thịt.

Chân mày Đoàn Dục Thần hơi hơi nhăn lại, nhanh chóng đi về phía phòng của khách, đương nhiên, lúc đặt cô ở trên giường lại là một sự giày vò đau khổ khác.

Thời Mễ Mễ đau đến nổi không ngừng hô hấp, nước mắt càng là nén không được không ngừng chảy ra từ đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ của cô.

Hu hu hu, rất đau! Trong cuộc đời này của cô cũng chưa từng là qua việc xấu gì, vì sao ông trời muốn trừng phạt cô như vậy? Chẳng lẽ là bởi vì cô hẹn hò với người đàn ông đã có gia đình sao? Thế nhưng từ đầu đến cuối cô căn bản là không biết đối phương là người đã có gia đình, muốn trừng phạt cũng nên trừng phạt tên hỗn đản đã lừa dối cô chứ? Hu hu hu, đau quá đi.

“Anh nhất định phải đem em đi khám bác sĩ.” Nhìn thấy cô bởi vì đau mà khóc đến nổi hai mắt sưng húp, chân mày Đoàn Dục Thần nhíu  chặt, nghiêm túc nói.

Thời Mễ Mễ đau đến nổi không thể trả lời.

“Em có thể tự mặc quần áo không?” Anh hỏi, lúc không nhận được câu trả lời của cô anh lại hỏi lại một lần nữa. “Mễ Mễ, em có thể tự mình mặc quần áo không?”

Cuối cùng cô nhìn anh tiếp theo khó khăn lắc đầu. Nước mắt liên tục chảy xuống từ khóe mắt của cô làm cho cô càng trở nên xinh đẹp động lòng người.

Đoàn Dục Thần đấu tranh nhìn cô, anh biết nếu như muốn đưa cô khám bác sĩ đầu tiên nhất định phải giúp cô mặc quần áo nhưng ông trời ơi, anh làm sao đây?

“Mễ Mễ, anh phải mặc quần áo cho em.” Anh hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói với cô.

Thời Mễ Mễ đang nhắm mắt lại vì quá đau gật đầu đồng ý.

Trong phòng đột nhiên trở nên im lặng, im lặng đến nỗi giống như một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy âm thanh. Đoàn Dục Thần lần nữa nghe thấy tiếng tim đạp mãnh liệt của mình một cách rõ ràng, thịch! Thịch! Thịch!

“Học trưởng, em rất đau, động tác của anh có thể nhanh một chút được không?” Mở to mắt nhìn thấy anh vẫn đang đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, Thời Mễ Mễ nhịn không được khẽ rên một tiếng nói, trong lòng không biết vì sao muốn cười.

Thật sự là ngu ngốc a! Bình thường đàn ông gặp phải loại chuyện này, ai không sẽ nắm bắt cơ hội anh cứu mỹ nhân này thật tốt, hơn nữa thừa cơ giở trò một phen, chỉ có vị học trưởng ngốc này của cô hiền lành đến nỗi khiến người khác phải thở dài, hèn chi anh đẹp trai như vậy, lại đường đường là phó tổng giám đốc một công ty nhà nước đến bây giờ vẫn độc thân một người.

“Anh đi lấy bộ đồ thoải mái đến.” Đoàn Dục Thần giật mình, xoay người nói, lúc đi đến cửa phòng, đột nhiên dừng lại một chút. “Mễ Mễ, đồ lót của em….” Anh xoay người nhìn cô, do dự không biết nói tiếp như thế nào.

“Anh cho em mượn, của em đã giặt rồi.” Đại khái biết biết anh đang nghĩ cái gì, Thời Mễ Mễ hơi đỏ mặt nói.

Đoàn Dục Thần ngây người, sắc mặt không nhịn được đỏ lên. Anh nhăn chóng gật đầu, xoay người quay về phòng lấy đồ.

Không đến một lát, anh mang theo một bộ đồ thoải mái, một cái áo ba lỗ, một underware mới đi đến phòng của khách. Cũng may anh còn có một cái underware mới chưa dùng đến có thể cho cô mượn, nếu không chỉ nghĩ đến cô mặc underware anh đã mặc qua, anh nhất định sẽ vì chảy máu mũi quá nhiều mà chết. Đương nhiên, cái này cũng không chứng tỏ cô mặc underware mới anh chưa mặc qua thì anh sẽ không có cảm giác, trên thực tế thân thể của anh sớm đã có phản ứng.

Ai, hi vọng cô không phát hiện ra điểm này, nếu không anh nhất định sẽ ngượng đến chết.

“Mễ Mễ, thử vươn hai tay lên được không?” Hít sâu một hơi, anh đi đến bên cạnh giường đầu tiên là lấy áo ba lỗ ra nói với cô. Chỉ cần trước tiên để cho hai cánh tay và đầu của cô xuyên qua cổ áo và tay áo, như vậy anh liền có thể nhắm mắt kéo áo xuống, như vậy cảnh xuân của cô sẽ không bị lộ ra ngoài.

Thời Mễ Mễ làm theo lời anh nói, bước đầu tiên thật sự dễ như trở bàn tay nhưng bước thứ hai lại bởi vì tư thế nằm của cô mà bị cản trở.

Đoàn Dục Thần bất đắc dĩ chỉ có thể mở to hai mắt, cẩn thận từng chút một đỡ cô dậy dựa vào mình trong tiếng rên đau đớn của cô, sau đó đem áo ba lỗ kéo xuống phủ lên tấm lưng tuyết trắng của cô. Vẫn giữ tư thế này, anh thừa cơ hội lần nữa mặc một cái áo thoải mái cho cô, tiếp theo đặt cô nằm lại trên giường, lại giúp cô mặc underware và quần vào. Toàn bộ quá trình, chỉ nhìn mồ hôi trên trán anh liền có thể biết sự khó khăn của nó. Hơn nữa, anh thật sự nhìn thấy hết của cô.

Sau khi mọi việc đã xong, hai người đều lộ ra một chút khó xử.

Đoàn Dục Thần lúng túng tất nhiên là vì bản thân đã nhìn thấy hết của cô, đối với cô có chút áy náy không biết phải làm sao nên cảm thấy lúng túng. Còn về phần Thời Mễ Mễ, cô lúng túng là bởi vì phát hiện bên dưới của anh đã căng cứng.

Thì ra vị học trưởng này của cô cũng giống những người đàn ông bình thường khác, đều có lúc kích động, thật sự khiến cho người khác bất ngờ.

Phút khó xử qua đi, thay thế bằng sự tò mò và thích thú vô tận, Thời Mễ Mễ ánh mắt không chuyển nhìn vị học trưởng mà cô quen biết đã hơn 10 năm, đột nhiên phát hiện nếu như đem bỏ mối quan hệ học trưởng học muội này qua một bên, đơn giản dùng ánh mắt phụ nữ nhìn đàn ông đến nói, vị học trưởng này của cô cũng không phải người đàn ông bình thường, hơn nữa ít nhất cũng được 9 phần trong tiêu chuẩn trung bình của cô.

Vừa đẹp trai, dịu dàng chăm sóc lại không lăng nhăng, ngoại trừ việc không có tiền hầu như không có khuyết điểm nào khác..

“Khụ!” Đoàn Dục Thần ho nhẹ một tiếng phá vỡ sự yên lặng bốn phía làm cho người ta nghẹt thở. “Chúng ta nên đến bệnh viện thôi.” Anh khom lưng cẩn thận từng chút một ôm cô từ trên giường lên.

Cảm giác đau nhức từ eo truyền lên làm cho Thời Mễ Mễ nhịn không được hơi co rúm lại, móng tay bấu vào cánh tay anh.

“Chịu đựng một lát thôi.” Anh nhăn mày nói.

Thời Mễ Mễ gật gật đầu, trên thực tế, bây giờ ngoại trừ những động tác quá mạnh, eo của cô cũng không giống lúc mới đầu đau buốt như vậy.

“Học trưởng, anh có bạn gái không?” Trên đường đi, cô buồn chán mở miệng hỏi.

“Không có, sao đột nhiên hỏi như vậy, em muốn giới thiệu cho anh sao?” Đoàn Dục Thần cúi đầu nhìn cô một chút, cho là cô muốn nói chuyện phiếm để dời đi sự chú ý vào cơn đau, liền thành thật trả lời, đồng thời cùng cô nói chuyện.

“Trong trí nhớ của em, hình như từ trước tới giờ anh không có bạn gái. Vì sao vậy?” Cô tò mò hỏi.

“Bởi vì anh có một cô bạn vô cùng phiền phức, luôn bất ngờ muốn anh đến đón, còn ở nhà anh qua đêm.” Anh nói đùa.

“Cho nên anh không phải không quen mà là không tìm được một người có thể bao dung anh có một người bạn tri kỉ là nữ?” Cô nhăn mày nói.

“Hoàn toàn chính xác.”

“Nói cách khác, là em hại anh không quen được bạn gái?”

“Uhm.”

“Vậy tội lỗi của em không phải quá lớn sao?”

“Nói không sai.”

Sau một hồi im lặng.

“Học trưởng?”

“Uhm?”

“Lúc nãy khi anh nhìn thấy cơ thể em, có phải cũng hưng phấn lên không?”

Cả người Đoàn Dục Thần đột nhiên chấn động, thiếu chút té ngã. Anh cúi đầu trừng cô, thái độ trên mặt không rõ là tức giận hay bối rối.

“Em có thể giữ cho anh chút mặt mũi, làm như không biết được sao?” Một lúc sau, anh cười khổ nói.

“Nếu như anh biết em từng một lần cho là anh là gay, anh sẽ không nói như vậy.” Cô nói.

“Cái gì?” Đoàn Dục Thần đột nhiên ngừng lại, ngạc nhiên cúi đầu trừng cô, “Gay?”

Cánh tay đang ôm lấy cổ anh của Thời Mễ Mễ, vỗ vỗ vai anh hai cái an ủi nói. “Yên tâm, bây giờ em tuyệt đối không hiểu lầm nữa, bởi vì sự thật đã chứng minh tất cả.”

“Anh nên nói tiếng cám ơn hay là anh rất vui mừng?” Sau khi trừng mắt nhìn cô một hồi, Đoàn Dục Thần cười khổ hỏi.

“Cám ơn lát nữa nói tiếp, anh trước tiên trả lời câu hỏi của em. Anh cương cứng đơn thuần là vì nhìn thấy thân thể trần trụi của phụ nữ mà hưng phấn, hay là bởi vì anh có một chút hứng thú nào đó với em?” Thời Mễ Mễ không làm người khác ngạc nhiên chết không buông tha tiếp tục hỏi.

“Mễ Mễ, để cho anh chút mặt mũi được không?” Đoàn Dục Thần nhịn không được rên rỉ cầu xin.

“Mặt mũi không thể làm cơm ăn, nhanh trả lời em.” Cô nũng nịu thúc giục.

“Eo của em không đau nữa sao?” Anh âm mưu thay đổi chủ đề.

“Đau, nhưng không đau giống lúc trước nữa. anh còn chưa trả lời câu hỏi của em.” Cô không chút buông tha.

Quen biết cô cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, tự nhiên biết lúc cô nổi lên ngang bướng ngay cả 10 con bò cũng không kéo cô nhúc nhích được. Cho nên nếu anh thông minh, tốt nhất bây giờ nên trả lời câu hỏi của cô, nếu không đợi một lát cho dù đến bệnh viện, cô trước mặt bác sĩ, y tá những người thứ 3 kia cũng sẽ không xấu hổ không ngừng hỏi anh vấn đề này cho đến khi anh trả lời cô.

“Trước khi anh trả lời nói cho anh biết, đáp án của anh sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của giữa chúng ta sao?” Anh  hỏi.

Thời Mễ Mễ giống như suy nghĩ một hồi, thành thật gật đầu.

“Sẽ, nhưng em bảo đảm chỉ có tốt lên không xấu đi, tệ nhất chính là tiếp tục tình trạng như bây giờ.”

Đoàn Dục Thần nghi ngờ nhìn cô, muốn từ thái độ trên mặt cô tìm ra một chút manh mối, kết quả hoàn toàn không có gì. Rốt cuộc tốt và xấu trong lời nói của cô nên định nghĩa như thế nào, mà câu trả lời nào là theo khuynh hướng tốt, câu trả lời nào thì theo khuynh hướng xấu?

Ông trời, tự nhiên sao cô lại kiên quyết muốn lấy vấn đề nan giải này ra làm khó anh nha? Cũng không nghĩ đến 10 năm qua, anh vì cô tận tâm tận lực như thế nào, cô không đáp lại thì thôi còn làm khó anh như thế này. Thật sự đáng giận!

Thế nhưng cô đáng giận thế nào chỉ có như vậy, không hiểu tình cảm của anh là một tội, không nhìn ra điểm tốt của anh là một tội khác, mà đáng giận nhất, nhất, nhất vẫn là cô có nhiều bạn trai vô cùng, làm cho anh muốn nhân lúc cô không có ai mà tiến đến đều không có cơ hội.

Ai, bỏ đi, cái này có lẽ là kiếp trước anh nợ cô.

“Em đảm bảo?” Anh hỏi.

“Em đảm bảo.”

“Được rồi, đáp án là cái thứ hai.”

“Anh có tình cảm với em?” Thời Mễ Mễ vui mừng kinh ngạc nói, đây chính là điều mà cô hi vọng.

Học trưởng luôn luôn dịu dàng quan tâm chăm sóc cô, người lại anh tuấn phóng khoáng, chính là người vô cùng hoàn mỹ để chọn làm bạn trai. Tuy nói anh không có gia thế hiển hách, gia tài cũng bình thường, nhưng cô đã chịu đựng những người có tiền lời nói và suy nghĩ không giống nhau đủ rồi.

Có lẽ trời sinh đã định cô không có số làm thiếu phu nhân nhà giàu có, đã như vậy, cô sao có thể làm cho bản thân bỏ qua người đàn ông tốt như học trưởng đây?

Biết đâu có lẽ học trưởng mới là người chồng đã định kiếp này của cô.

“Học trưởng, anh nói thật sao? Anh không lừa em?” Cô chăm chú nhìn anh hỏi.

“Sự tự tin của em vừa nãy chạy đâu mất rồi?” Đoàn Dục Thần hơi mỉm cười trêu cô.

Thời Mễ Mễ không cười, lại nghiêm túc chưa từng thấy trịnh trọng nhìn anh.

“Học trưởng.” Cô kêu lên, “Anh nếu đã có tình cảm với em, chúng ta…” Cô đột nhiên hơi mỉm cười với anh, “Chúng ta nên hẹn hò thử xem không?”

6 responses »

  1. linh tinh lung tung

    thanks ss ^^ e tưởng ss ngừng ed một thời gian rồi

    Trả lời
  2. ta ngừng rồi nhưng lâu lâu thấy nhớ lại lấy ra làm một ít, cái này chắc chắn là không post đều được.

    Trả lời
  3. snow_angel26395

    tks nang

    Trả lời
  4. nghientruyen

    ô truyện này mong đợi đã lâu. mong chap tiếp đang hay mà. cám ơn bạn nhiều

    Trả lời
  5. Kateeeeeeeeeee!!!!!!!!

    Ngộ hóng.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: