Vạn nhân mê chương 1.1

Posted on

————————————

“Đàn ông tốt có tiền trên thế giới có phải đều chết hết rồi!” Ngồi bên cạnh quầy rượu, Thời Mễ Mễ cầm ly rượu, đầu óc nửa tỉnh nửa say, cao giọng kêu lớn.

Cô sao lại xui xẻo như vậy, sa sút như vậy nha? Vì cái gì mỗi người đàn ông cô nhìn thấy được không phải là đã kết hôn thì là tên hỗn đản?

Lần thứ mấy rồi? Loại tình cảnh giống như hôm nay rốt cuộc cô đã gặp phải mấy lần rồi?

Những tên đại hỗn đản đáng bị thiên đao vạn quát (đâm ngàn nhát dao, róc vạn miếng thịt), lừa dối tình cảm và thời gian của cô?

“Đại hỗn đản!” Cô lớn tiếng mắng chửi, sau đó ngẩng đầu đem rượu trong ly một lần uống cạn.

Vừa nhìn liền biết là một cô gái mượn rượu giải sầu, hơn nữa còn là một mỹ nữ, những người đàn ông chưa vợ có ý trong quán bar cũng đã kiềm chế không nổi đi về phía trước bắt chuyện.

“Tiểu thư, cô không có chuyện gì chứ?”

“Đi đi!” Mới vừa bị đàn ông làm cho tức giận, bây giờ Thời Mễ Mễ căn bản là không muốn để  ý đến đàn ông, cô xua tay giống như đuổi ruồi nói lớn.

Lúc này, người thức tời sẽ sờ sờ cái mũi rồi xoay người bỏ đi, không biết xấu hổ thì sẽ mặc kệ ngồi xuống vi trí bên cạnh cô, tự cho là đúng đối với cô nói liên thiên.

“Tiểu thư, lúc tâm trạng không tốt kị nhất là uống rượu, cô chưa nghe qua câu nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm sao?” Người đàn ông không biết xấu hổ nói.

Ai, lúc đàn ông gặp phải loại phụ nữ mượn rượu giải sầu này bình thường có hai loại phản ứng, thứ nhất là trở thành anh em cùng cô uống rượu giải sầu, thứ hai là trở thành quân tử khuyên bảo, sau đó mục đích cuối cùng đều như nhau, đó chính là vào nhà trọ hưởng thụ một đêm vui vẻ.

Đáng tiếc Thời Mễ Mễ không phải là cô gái đần độn không hiểu việc đời, cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông nghe không hiểu quốc ngữ ở bên cạnh.

“Anh tên là gì?” Cô hơi cười hỏi, nụ cười xinh đẹp khiến cho người khác mấy lần nuốt nước miếng mới có thể mở miệng nói chuyện.

“Tôi…tôi là Cao Chính Thanh.”

“Anh là người có tiền sao?” Cô tiếp tục mỉm cười hỏi.

“A?” Người đàn ông ngây người một lát, không thể thích ứng với với mỹ nữ bên cạnh này vừa mở miệng đã nhắc đến vấn đề “Tiền” tầm thường như vậy.

“Tôi hỏi anh, anh là người có tiền sao?” Thời Mễ Mễ cười càng rực rỡ.

Ai, mỹ nữ chính là mỹ nữ, cho dù mở miệng ngậm miệng đều là tiền, cũng giống nhau khiến cho người say mê.

“Có chút tài sản nhỏ.” Anh đứng tên ít nhất cũng có một căn nhà và một cái xe, tuy nói còn đang trả tiền vay, nhưng so với những người phải mượn tiền sống qua ngày anh cũng được xem như giàu có.

“Một căn nhà lớn, một cái xe, vài trăm vạn tiền gửi ngân hàng?”

“A?!” Người đàn ông há hốc miệng, trong mắt mỹ nữ tài sản nhỏ đều dạo người như vậy sao?

“Nếu như không có đừng đến làm phiền tôi.”

Khẽ vén mái tóc dài, một trận hương thơm lập tức bay đến.

“Tôi đương nhiên có.” Người đó trước khi phát hiện mình đang nói cái gì đã nói ra khỏi miệng, “Trên thực tế những cái đó căn bản không được xem là cái gì, thật ra tôi còn có một tòa biệt thự trên núi Dương Minh, muốn đến đó xem chút không, còn có thể nhìn thấy phong cảnh ban đêm của đài bắc cùng….”

“Tôi ghét người có tiền.” Thời Mễ Mễ đột nhiên mở miệng.

“A?” Người đó đang bận rộn nói khoác đột nhiên ngây người lần thứ hai.

“Càng ghét kẻ nghèo hèn rõ ràng không có tiền còn khoe khoang mình có tiền.” Cô cười một cách độc ác, “Anh có phải loại người làm cho người ta ghét không, vị tiên sinh này?”

Lần nữa không chịu được công lực chửi gà mắng chó cao siêu của cô, người đó không nói một tiếng lập tức mượn cớ chạy trốn.

“Ngu ngốc.” Thời Mễ Mễ tức giận nói một câu, sau đó cô chuyển hướng nói với người phục vụ: “A Ken, cho tôi một ly rượu nữa.”

“Đây là ly thứ năm rồi, Thời tiểu thư, tối nay muốn tôi thay cô báo cho vị tiên sinh hoăc tiểu thư kia đến đưa cô về nhà không?” Lúc phục vụ a Ken đem rượu đưa đến trước mặt cô hỏi.

Bởi vì Thời Mễ Mễ và ông chủ quán bar này là bạn bè, cho nên toàn bộ nhân viên trong quán bar từng được dặn dò qua, bất cứ lúc nào trong quán bar cũng phải chú ý an toàn cho vị tiểu thư vạn nhân mê này, đặc biệt là sau khi cô uống rượu, bọn họ càng phải thay cô chú ý những cầm thú có dụng ý khác đối với cô chìa ra nanh vuốt ma quỷ, quan trọng nhất là, lúc cô một mình một người đến uống rượu, nhất định phải thay cô tìm được người có thể tin tưởng đưa cô về nhà.

Thời Mễ Mễ đang muốn mở miệng thì lúc này điện thoại cô để trên quầy rượu bắt đầu rung lên.

“Có người chuẩn bị đến đón tôi.” Cô cười, nói với a Ken, bởi vì người biết số điện thoại này của cô đều là bạn bè tốt đáng tin nhất của cô.

Cô đưa tay cầm điện thoại lên, lúc nhìn thấy tên người gọi đến hiện trên màn hình liền mỉm cười một cái.

“Học trưởng, anh gọi đến rất đúng lúc, đến đón em được không?” Cô nói vào điện thoại, “Em đang ở đâu à? Trong quán của lão Đường. Uống rượu? Đương nhiên, đến quán bar không uống rượu chẳng lẽ đến ngủ sao? Ách, được, được, em biết rồi, em chờ anh. Bye bye.”

“Là Đoàn tiên sinh sao?” A Ken giống như khẳng định hỏi.

“Đúng.” Thời Mễ Mễ cười, gật đầu, cầm lấy ly rượu uống một ngụm, hai ngụm, ba ngụm, một ly rượu liền bị cô uống hết. “Thêm một ly nữa.” Cô đem cái ly không đẩy về phía trước cho a Ken. Bởi vì học trưởng sẽ đến đón cô, cô uống đến say chết cũng không sao.

“Một ly nữa cô sẽ say mất, Thời tiểu thư.” A Ken làm hết trách nhiệm khuyên cô.

“Không sao, học trưởng của tôi sẽ đến đón tôi.” Thời Mễ Mễ toét miệng cười nói, rõ ràng đã say 7 phần, bởi vì mỹ nữ như cô bình thường sẽ chỉ che miệng cười, toét miệng cười rất không thục nữ, lúc cô tỉnh táo tuyệt đối sẽ không làm như vậy.

“Đoàn tiên sinh tuy là học trưởng của cô, nhưng cũng là một người đàn ông.” A Ken nhắc nhở cô.

“Tôi biết anh ta là một người đàn ông nha, hơn nữa còn là loại đàn ông bề ngoài rất, rất đẹp trai, đáng tiếc anh ta không có tiền.” Thời Mễ Mễ chống cằm nghiêng mặt nói.

A Ken nhịn không được trợn hai mắt, cô thế nhưng nói Đoàn tiên sinh không có tiền?! Có nhầm không vậy, tuần trước tạp chí kinh tế tài chính mới bình chọn đoàn tiên sinh là người đàn ông thứ ba trong 10 người đàn ông độc thân kim cương xuất sắc nhất, nếu như cậu ta nhớ không nhầm, giá trị con người đoàn tiên sinh ít nhất cũng 500 triệu trở lên, mà cô thế nhưng lại nói anh ta không có tiền? Rốt cuộc là cô không biết rõ tình huống vẫn là 500 triệu trong mắt cô thật sự không được xem là cái gì?

Nhịn không được, cậu ta xoay người đi vào căn phòng phía sau, đem quyển tạp chí kinh tế tài chính kia mở ra, hơn nữa mở đến trang giới thiệu về Đoàn Dục Thần đặt trước mặt cô.

“Đây là cái gì?” Thời Mễ Mễ chớp chớp đôi mắt say rượu, cố gắng muốn nhìn rõ cái gì đen đen trắng trắng trước mặt giống như một quyển sách. Tại sao cô giống như nhìn thấy một gương mặt vui vẻ rất, rất quen thuộc trên đây. A, hình như là học trưởng a!

“Tạp chí kinh tế tài chính.” A Ken nói.

“Tấm ảnh này hình như là học trưởng của tôi.” Thời Mễ Mễ chỉ vào tấm hình trên tạp chí, cười khanh khách nói.

“Không phải là hình như, anh ta chính là Đoàn tiên sinh.” Không chịu nổi việc cô từ đầu đến cuối chỉ chú ý đến tấm hình kia, a Ken đưa tay chỉ vào 5 chữ lớn bên cạnh tấm hình, “Nhìn chỗ này một chút.” Cậu ta nói.

“Thân…ân…5…” cô mơ mơ màng màng cố gắng đọc ra hai chữ trong đó.

“Giá trị con người 500 triệu.” A Ken lần nữa nhịn không được thay cô đọc ra những chữ đó, sau đó mắt không chuyển thái độ phản ứng trên mặt cô.

Di? Không có phản ứng?

“Bụp!” Đầu của cô đột nhiên gục xuống, bụp một tiếng đụng vào quầy rượu, tiếp đó say rượu nằm bất động.

Không, người phục vụ a Ken lập tức thay đổi kết luận lúc trước, cô không phải là không có phản ứng mà là say rồi. Người phụ nữ thật sự là….

********

“Uhm___”

Một tiếng rên khẽ đến từ trên cái giường rộng lớn dưới lớp chăn lông dê, một cánh tay thon dài trắng muốt từ trong chăn vươn ra, ở bên cạnh giường tùy ý tìm mấy thứ, sau khi tìm không thấy thứ cần tìm, một cái đầu xinh đẹp mang theo thái độ ngỡ ngàng mới từ trong chăn chui ra.

Cô đầu tiên là nhìn về hướng lúc nãy mới tìm đồ, sau đó mới quay đầu nhìn về phương hướng quen thuộc, nhưng bốn phía lại không phải vô cũng quên thuộc, lại dần dần nhớ lại tất cả mọi chuyện tối qua.

Ai, cô đang ở nhà học trưởng.

Quay đầu hìn về phía bên kia cái giường, quả nhiên ở đầu kia tìm thấy thứ cô cần tìm__đồng hồ báo thức, nhưng cô không nghĩ đến bản thân khi tỉnh lại đã gần giữa trưa.

Bên ngoài cửa phòng một mảnh yên lặng, lần nào cô đến làm phiền cũng đều giống như vậy, cho dù là ngày đó là ngày nghỉ cũng không ngoại lệ.

Không cần nghĩ không cần hỏi, vị học trưởng mê công tác kia của cô nhất định lại đến công ty tăng ca rồi, thật sự là một tên ngốc không biết nghỉ ngơi là gì!

Nằm ở trên giường trừng mắt nhìn trần nhà đến ngây người, loại phóng túng này không ngờ lại thật sự vô cùng hưởng thụ, đương nhiên, điều kiện trước tiên là nếu như cái bao tử của cô không tại lúc này đói đến nổi ùng ục kêu lên.

Khẽ than nhẹ một tiếng, Thời Mễ Mễ ngồi dậy bước xuống giường, tiếp đó đi vào phòng tắm trong phòng dành cho khách, sau khi tắm rửa thơm tho mới lấy khăn tắm quấn quanh người đi ra khỏi phòng tắm tìm đồ ăn.

Đi đến nhà bếp mở tủ lạnh ra nhìn, ai, ngoại trừ mấy lọ đồ uống, gần như trống rỗng.

Lại đi đến bên cạnh bàn bếp, nhón chân mở tủ quầy trên đầu ra nhìn, ai, ngay cả mì ăn liền cũng không nhìn thấy nửa gói.

Bên dưới cái bàn trong phòng khách? Chắc là có một ít kẹo, bánh bích-quy gì đó…, có thể để cho cô lót bụng chút?

Cô đi đến phòng khách, khom lưng thò đầu nhìn vào bên dưới cái bàn phía trước ghế sô pha, lại bởi vì vậy làm cho cái khăn tắm quấn dưới nách bị tuột ra, rơi xuống trước ngực. Cô khẽ kéo một cái, không quá để ý tiếp tục tiếp tục bò ở trên sàn lục lọi nhìn đồ vật dưới cái bàn.

Dù sao trong nhà cũng chỉ có một mình cô, cho dù muốn cô cả người trần trụi cô cũng dám.

Suy nghĩ mới như vậy lướt qua đầu, không nghĩ đến phía cửa lớn lại đột nhiên truyền đến âm thanh mở khóa cửa, Thời Mễ Mễ trong nháy mắt mở to hai mắt, nhanh như chớp nhảy lên, lại không cẩn thận đạp lên khăn tắm vừa mới bị rớt ra, a lên một tiếng, cô đầu tiên là eo bị va phải, sau đó ngã sấp trên sàn.

“Xảy ra chuyện gì?”

Đoàn Dục Thần ở ngoài cửa nghe thấy tiếng kêu trong phòng, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất xông vào trong, lại trong một giây bị cảnh sắc tươi đẹp trước mắt làm cho ngây người tại chỗ.

“Hỗn đản, anh còn nhìn! Nhanh đóng cửa lại!” Thời Mễ Mễ cả gương mặt đỏ lên giống như sắp nổ tung, nhanh chóng cầm lấy khăn tắm che đi vị trí quan trọng trên người mình kêu lên nói.

Đoàn Dục Thần giật mình, sau khi nhanh chóng bỏ lại một câu “Xin lỗi”, xoay người, phanh một tiếng, liền đóng cửa lại đem chính mình nhốt ở bên ngoài.

Thịch! Thịch! Thịch! Anh đè tay lên ngực, đề phòng trái tim của mình đập nhanh quá mà không cẩn thận rớt ra ngoài.

Ông trời, anh sao có thể may mắn như vậy…ách, không phải, sai rồi, anh sao có thể như vậy…như vậy…xong rồi, ngoại trừ hai chữ may mắn, anh hoàn toàn không tìm được từ nào khác để hình dung việc vừa mới xảy ra.

8 responses »

  1. Thôi rùi, lại phải chịu trách nhiệm. Đến sai địa điểm hay ko đúng lúc thì hậu quả như nhau.

    Trả lời
  2. Hử, cứ nghĩ Kate tạm vắng bóng lo chuện học hành chứ…
    hì hì
    Thanks Kate nhóe

    Trả lời
    • em nghỉ rùi nhưng mà nhớ quá chịu không được lại lôi ra làm, cái này chắc mọi người phải chờ dài cổ mới có chương mới.

      Trả lời
  3. snow_angel26395

    tks ss ,nang co gang len nha

    Trả lời
  4. haha a ý đáng yêu quá. moaz moaz tks ss!

    Trả lời
  5. lâu lắm mới thấy nhà nàng post truyện đó vì mình từng vào nhà nàng đọc truyện, truyện của nhà làm rất hay vào 1 lần là nhớ , thanks nhà đã post truyện hay nhé ủng hộ cố lên nhà ơi

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: