Cuồng kết hôn – Chương 8.2

Posted on

 

“Nghĩ thông cái gì?” Bộ dạng Chương Kính vẫn là không có hứng thú.

 

“Tình cảm của cậu với Bồng Khiết.”

 

Bàn tay cầm ly rượu đột nhiên nắm chặt, Chương Kính hơi ngẩng đầu lên uống hết 1 phần 4 ly rượu còn lại, sau đó hướng người phục vụ vẫy vẫy tay lại muốn một ly nữa.

 

“Nghĩ thông thì thế nào?” Anh quay đầu nhìn Viên Diêu, “Bây giờ cô ấy đã hoàn toàn biến thành một người khác, cho dù tớ đã biết tớ thích cô ấy vậy lại thế nào?”

 

“Cô ấy biến thành một người khác?” Viên Diêu chầm chậm nhăn mày lại, “Vậy là sao?”

 

Chương Kính không có mở miệng trả lời anh ta, ánh mắt đột nhiên dừng lại, nhìn trừng trừng về phía sau lưng Viên Diêu, bởi vì đám người dần dần tản ra mà đột nhiên hiện ra một cặp nam nữ đang chầm chậm nhảy trên sàn nhảy.

 

“Sao vậy?” Viên Diêu nghi ngờ quay đầu nhìn, cho là cuối cùng nữ nhân vật chính cũng lên sân khấu nhưng anh ta lại không nhìn thấy dáng người quen thuộc kia đâu. “Cậu nhìn cái gì vậy?”

 

Chương Kính vẫn không trả lời anh ta, đôi mắt trừng trừng nhìn vào giữa sàn nhảy dần dần hiện lên mây đen, khiến cho người khác có cảm giác mưa bão sắp đến.

 

Phản ứng khác thường của anh khiến cho Viên Diêu nhịn không được lại quay đầu lần nữa, lần này anh ta nhìn theo hướng ánh mắt của anh, đem ánh mắt tia đến từng người ở đó nhìn cẩn thận, sau đó, sau đó, anh ta cuối cùng kinh ngạc phát hiện, ở giữa sàn nhảy một cặp nam nữ chói sáng gần như khiến cho người khác không thể di chuyển ánh mắt, cô gái kia lại là Bồng Khiết!

 

“Ông trời!” Không cần giả vờ làm ra vẻ nữa, Viên Diêu kinh hô một tiếng lần này hoàn toàn phát ra từ nội tâm, “Kia là Bồng Khiết sao? Tớ không có nhìn sai chứ?”

 

Gương mặt kia không sai nhưng dáng người khiến cho người ta tức giận kia, y phục khiêu gợi, còn có kiểu tóc xinh đẹp kia, trời ơi, đó thật sự là Bồng Khiết muội muội bình thường ăn mặc bảo thủ, chính mình trước giờ không trang điểm đàng hoàng, lại không đủ tự tin của phụ nữ sao?

 

Cảm giác được sự kinh ngạc của bản thân một cách rõ ràng vậy cậu ta thì sao? Sau khi Chương Kính nhìn thấy sự thay đổi của cô ấy sẽ phản ứng như thế nào? Anh ta nhịn không được quay đầu nhìn anh.

 

Mây đen đến đỉnh, dầy đặc, bão táp sắp đến….

 

Đại đa số từ có thể dùng để hình dung thái độ trên mặt anh lúc này còn chưa có hiện ra trong đầu Viên Diêu, Chương Kính vẻ mặt u ám đã kiềm chế không được nhanh chóng nhảy ra khỏi ghế, tức giận đùng đùng đi về hướng sàn nhảy.

 

Oa, liều thuốc này của Thời Mễ Mễ kê vừa nhanh lại vừa mạnh, không biết người đàn ông bị cô đem ra làm thuốc dẫn  kia đã đắc tội cô cái gì, cô lại hãm hại hắn như vậy!

 

Cực kì hứng thú, Viên Diêu cũng nhảy ra khỏi ghế, đi theo sau lưng anh. Đi xem náo nhiệt đi!

 

╃⊙_⊙╃

 

“Anh làm gì vậy? Lại phát cái gì thần kinh, buông tôi ra!”

 

Từ sau khi hai người cãi nhau, mỗi lần vừa gặp mặt, nhất định sẽ có la hét và lời thoại này.

 

Uông Bồng Khiết không dám tin chính mình lại xui xẻo như vậy, tối nay mới bị anh bắt gặp xem mặt ở nhà hàng Quất Viên, sau đó 3, 4 tiếng đồng hồ lại bị anh gặp phải ở trong quán bar.

 

Thật sự là quán bar khắp Đài Bắc đều sập rồi chỉ còn cái này chưa sập sao? Nếu không thì bọn họ sao lại nhanh như vậy cùng xuất hiện tại một nơi! Thật sự đáng chết!

 

“Chương Kính bỏ tôi ra, anh muốn đưa tôi đi đâu, bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!” Bị anh thô lỗ cưỡng ép kéo đi, Uông Bồng Khiết gần như loạng choạng thiếu chút nữa té ngã.

 

Quỷ tha ma bắt anh đến cuối cùng là muốn thế nào, dựa vào cái gì can thiệp chuyện cô kết bạn? Lúc trước đánh quách Yến Toàn một quyền, vừa nãy lại động thủ đánh Lục Dục, rốt cuộc anh có phải là một cái thần kinh không bình thường không, dựa vào cái gì khắp nơi loạn đánh người như vậy? Là quách Yến Toàn và Lục Dục có phong độ, nếu đổi lại là cô sớm đã đánh cho anh một quyền bất tỉnh đưa đến đồn cảnh sát, tố cáo anh cố ý gây thương tích.

 

Đáng chết, anh cuối cùng muốn kéo cô đi đâu?

 

“Chương Kính_______”

 

“Câm miệng!”

 

Anh đột nhiên dừng bước, làm cho cô không kịp phòng bị một đầu đánh lên, không kịp tức giận, không kịp đứng vững, bàn tay vốn đang nắm trên cánh tay cô nhanh chóng di chuyển lên đôi vai trần của cô, nắm thật chặt, sau đó dùng sức lay động.

 

“Rốt cuộc em muốn làm gì đây?” Anh gào thét hướng cô quát lên.

 

Uông Bồng Khiết bị anh lay động mãnh liệt đến nỗi choáng váng hoa mắt, đau khổ suýt nữa ói ra, may mắn cô gần đây không thèm ăn, mỗi bữa đều chỉ ăn một chút mà thôi, mà bữa ăn trước cách hiện tại khoảng 6 tiếng, cho nên trong dạ dày của cô căn bản không có cái gì có thể ói ra, nhưng cho dù như vậy, chóng mặt cũng rất khó chịu.

 

“anh làm gì…buông tay!” Cô giãy dụa kêu lên.

 

Chương Kính đảo đôi mắt đỏ ngầu, 10 ngón tay nắm chặt vai cô gần như bấm vào trong da thịt non mềm của cô.

 

“Buông tay?” Anh nghiến răng nghiến lợi nói ra, “Để cho em quay trở về trong quán bar trình diễn loại đồi trụy kia, làm trò giải trí cho toàn bộ người ở đó?”

 

“Tôi biểu diễn đồi trụy làm trò giải trí cho mọi người?”

 

“Rốt cuộc em đang nghĩ cái gì? Bộ y phục chết tiệt này là lấy ở đâu? Em lại dám mặc nó trong quán bar cùng đàn ông anh anh em em biểu diễn cho mọi người nhìn, rốt cuộc em bị sao vậy, sợi dây thần kinh nào xảy ra vấn đề, em nói đi!” Không kiềm chế đuợc sự tức giận và kích động trong lòng, Chương Kính lại ra sức lắc lắc cô mấy lần.

 

Cảm giác chóng mặt mới hơi bình phục, không nghĩ đến một dao động khác càng kịch liệt lại đem cô kích động đến cao điểm.

 

“Anh…không cần lắc…không cần lắc nữa…” Cô cảm thấy chính mình sắp ngất đi.

 

“Uông Bồng Khiết, em là Uông Bồng Khiết tôi quen biết kia sao?! Uông Bồng Khiết mà tôi quen biết chạy đi đâu rồi? Đem cô ấy trả lại cho tôi, em đem cô ấy trả lại cho tôi!” Anh gào hét hướng cô kêu lên, động tác lay động một chút cũng không dừng lại, ngược lại càng thêm mãnh liệt.

 

Vì sao cô lại trở nên như vậy! Tuy nói cô bây giờ so với trước kia xinh đẹp hơn nhiều, cũng tự tin hơn nhiều, nhưng là sự đoan trang, điềm đạm, dịu dàng ấm áp, đảm đang vốn có của cô còn có khả năng đặc biệt của cô khiến cho người khác trong lúc không ý thức đánh mất trái tim cho cô chạy đi đâu rồi? Bồng Khiết của anh chạy đến chỗ nào rồi?

 

“Dừng tay…” Uông Bồng Khiết yếu ớt ngăn chặn động tác lay động của anh, gương mặt trắng bệch không chút máu, tiếp theo chỉ cảm thấy thân thể nhũn ra, toàn thân lập tức mất đi cảm giác.

 

Chương Kính tại lúc ngàn cân treo sợi tóc mạnh mẽ ôm lấy thân thể đột nhiên trĩu nặng của cô, thái độ trên mặt vô cùng kinh hoảng và sợ hãi. Sắc mặt của anh trắng bệch, cúi đầu nhìn cô ở trong ngực anh sớm đã mất cảm giác, nhận thấy hai tay mình đang ôm cô bắt đầu run lên.

 

“Bồng Khiết?” Giọng nói của anh giống như từ phương xa truyền đến, lướt nhẹ, trống rỗng.

 

“Bồng Khiết?” Giọng nói như cũ vang lên lần nữa, lần này rõ ràng xen lẫn hoảng sợ và run rẩy. Anh đưa tay vuốt nhẹ đôi má lạnh buốt mà trắng bệch của cô, sau đó đưa tay đến trước mũi cô cảm thấy cô hô hấp yếu ớt.

 

Một giây sau, anh nhanh chóng ôm cô chạy như bay đi về phía bãi đỗ xe. Giây phút này anh đột nhiên cảm tạ bản thân, may mắn cuối cùng anh vẫn là kiên trì đi xe của chính mình, mà không cùng Viên Diêu đi một xe.

 

Cô rất nhẹ, so với trong tưởng tượng của anh khác rất nhiều, nhưng theo như thân thể cao lớn của cô, cân nặng của cô không phải chỉ có như vậy mới đúng.

 

Lâm Tranh  nói cô gầy đi, anh vốn không quan tâm, bởi vì trong ấn tượng của anh, thể lực của cô cơ hồ gần như bằng đàn ông, gầy một chút cũng không đến nỗi thay đổi hay ảnh hưởng cái gì. Cho đến lúc này anh mới biết mình có bao nhiêu đáng chết và tự cho là đúng.

 

Vì sao cô lại gầy đi, giống như Lâm Tranh nói là kết quả của việc giảm cân hay là bị bệnh gì?

 

Cô ngất xỉu, đây là việc trước giờ chưa từng có, có phải cô bị bệnh gì nghiêm trọng mà cô lại không biết?

 

Xin người, ông trời, đừng tàn nhẫn như vậy, lúc anh thật vất vả mới hiểu rõ được tình cảm của mình với cô lại đem thân thể cô ra trêu đùa anh.

 

Cô sẽ không có việc gì, trong lòng anh không ngừng nói với chính mình.

 

Trên đường chạy như  vũ bão đến một phòng cấp cứu gần nhất, anh vẫn không ngừng nói với chính mình, cô sẽ không có việc gì.

 

╃⊙_⊙╃

 

“Cô nói cái gì? Làm phiền cô nói lại lần nữa?”

 

“Bị bệnh chỉ vì dinh dưỡng mất cân đối, hơn nữa đói bụng quá mức mới ngất đi.” Bác sĩ kiên nhẫn nói lại, ”Trước tiên để tôi truyền cho cô ấy một bình glucozo, chờ cô ấy tỉnh lại sau khi hồi phục sức khỏe có thể xuất viện, nhưng sau này nhắc cô ấy phải chú ý ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng, không nên thích đẹp giảm cân mà đem thân thể phá hoại.”

 

Sau khi bác sĩ nói xong, khẽ gật đầu rời đi, mà Chương Kính lại vẫn duy trì tư thế như cũ, ngây như tượng đứng tại chỗ rất lâu còn chưa có cách tiếp thu sự thật như vậy.

 

Mất cân đối dinh dưỡng?

 

Đói bụng quá mức?!

 

Thích đẹp giảm cân!

 

Anh muốn giết cô!

 

Chương Kính tức giận không kìm chế được xoay người xông về phía giường bệnh Uông Bồng Khiết đang nằm, gương mặt xám xịt khiến cho những người khác đang chờ trong phòng cấp cứu không khỏi sinh ra một loại cảm giác sợ hãi trốn tránh, nguy hiểm đáng sợ. Người đàn ông cao lớn, khôi ngô này là đến tìm kẻ thù sao?! Là tên ngu ngốc nào lại ngốc đến nổi đắc tội anh?

 

Ánh mắt sợ hãi lại không nén nổi tò mò di động theo anh, mọi người đều suy nghĩ tên ngu ngốc kia là ai, lại kinh ngạc phát hiện càng đi đến cái giường bệnh sát tường, gương mặt xám xịt tức giận của anh lại càng phai nhạt.

 

Lúc anh đứng tại bên giường bệnh cúi đầu quan sát cô gái tóc dài trên giường, gương mặt lúc trước vốn vô cùng nghiêm khắc và phẫn nộ chỉ còn lại dịu dàng và lo lắng.

 

Sắc mặt của cô thật sự rất trắng, thật sự chỉ cần truyền một chai nước là có thể xuất viện sao?

 

Lúc nhìn thấy gương mặt trắng bệch của cô, toàn bộ sự tức giận đều biến mất không dấu vết, Chương Kính nhịn không được đưa tay vuốt nhẹ mặt cô, lại đột nhiên phát hiện mặt của cô ngay cả bàn tay của anh cũng không bằng.

 

Ánh mắt rơi vào trên tay cô, anh nhịn không được cầm nó lên áp vào tay anh.

 

Rất nhỏ, tay của anh thô dày tràn đầy sức lực mà tay của cô lại nhỏ bé thon dài, tràn đầy cảm giác nên có của phụ nữ.

 

Anh thật sự là một tên ngốc, trước đây sao lại luôn đánh đồng cô cùng với đàn ông? Cô từ đầu đến chân đều giống một người phụ nữ, anh lại ngu ngốc cho là cô không giống?! Lại thật sự là một tên đại ngu ngốc tự cho là đúng lại phản ứng chậm chạp!

 

Quả thật là người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo.

 

Biết thế này anh sớm một chút nghe lời Viên Diêu, thừa nhận anh thích cô, như vậy ít nhất có thể tiết kiệm một tháng trước thân thể và tinh thần bị dày vò.

 

Ngày đó lúc anh hôn Bành Bình sau đó lại làm cô tức giận bỏ đi, anh đã thẳng thắn xin lỗi Bành Bình, nói anh không có chút suy nghĩ gì với cô ấy, kết quả sau khi Bành Bình thưởng cho anh một bạt tai liền từ chức, mà anh thì lại đúng người đúng tội rơi vào cảnh mỗi ngày đều phải tăng ca.

 

Không nói đến công việc của công ty, sinh hoạt của anh từ sau khi hai người bọn họ cãi nhau cũng thay đổi thành một mảnh hỗn loạn. Nhà của anh loạn thành một đống, tủ lạnh trống rỗng, ngoại trừ bia rượu, tìm không thấy loại thứ hai cái gì có thể bỏ vào bụng. Anh ngủ không đủ, ba bữa không đàng hoàng, tính tình nóng nảy ngay chính bản thân mình cũng bắt đầu chán ghét mình. Ngoại trừ thời gian làm việc, toàn bộ thời gian của anh đều nhớ đến cô, nhớ lúc cô vui, nhớ lúc cô buồn, nhớ toàn bộ mọi thứ của cô, lại trước sau nghĩ không ra anh yêu cô. Anh thật sự có đủ ngu xuẩn!

 

Đúng vậy, anh yêu cô. Nếu như anh còn có hoài nghi, chỉ cần nhớ lại cảm nhận lúc anh sợ hãi nhìn thấy cô té xỉu trên mặt đất một phút kia, liền có thể hiểu.

 

Anh yêu cô, mặc kệ là xảy ra chuyện gì, anh thật sự là yêu cô.

 

Chương Kính nhịn không được lắc lắc đầu tự giễu, sau đó không tiếng động khẽ cười. Anh yêu cô, nhiều đến không tưởng được! Anh vốn còn cho là mình thích người nhỏ nhắn, yếu đuối giống như con chim nhỏ nép vào người, không nghĩ đến anh lại yêu cô.

 

Buồn cười sao?

 

Thật ra một chút cũng không, bởi vì lúc nãy anh đột nhiên tỉnh ngộ bản thân lúc trước luôn chọn những cô gái nhỏ nhắn yêu đuối để qua lại bởi vì lúc cô học tiểu học anh đã thích cô, mà lúc đó cô thật sự nhỏ nhắn yếu ớt.

 

Anh tìm cô, trong tiềm thức luôn đi tìm hình ảnh đầu tiên của cô khắc sâu trong lòng anh lại quên mất cô kì thật sớm đã ở bên cạnh anh.

 

Ông trời, anh thật sự là một tên ngu ngốc.

 

Môi mỏng nhếch lên, Chương Kính tựa hồ có thể nhìn thấy Viên Diêu sau này sẽ chế giễu anh như thế nào.

6 responses »

  1. linh tinh lung tung

    2 a c thiệt là = = ít ra cũng nhận ra đc tc của mik rồi
    thanks ss ^^

    Trả lời
  2. chết với anh này, trải qua một quá trình phải nói là dài lê thê mới nhân ra tình cảm của mình >< thanks Kate iu nhé🙂

    Trả lời
  3. Đúng là, những thứ ở bên cạnh thì ít ai nhìn đến, chỉ loanh uqanh đi tìm tận mãi đâu đâu.
    Trên đời này không chỉ mình Chương Kính, mà còn có nhiều người như vậy lắm, tiểu Chương chỉ là một điển hình thôi!

    Trả lời
  4. cảm ơn nàng nhiều nhé

    Trả lời
  5. thak ss vi da edit bo nay
    hi
    ma ss oi
    co gang hoan bo nay nha
    trying

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: