Cuồng đế — Chương 30

Posted on

Sóng ngầm cuộn trào.

————————————–

Hà Tử Lan nhìn nhìn 4 phía, đem cửa đóng chặt, vừa quay đầu lại có chút bất ngờ lại lần nữa nhìn ngây người, dưới ánh nến chập chờn, thiếu niên phong thần tuấn lãng theo thói quen cong lên một nụ cười tà tứ, đôi mắt linh động sâu sắc tràn đầy tự tin, phong thái thảnh thơi, cả người ngạo khí, đương thế vô song, cho dù ánh sáng không đủ, như trước có thể thấy từ trên người nàng mơ hồ tỏa ra một cỗ khí thế vương giả bễ nghễ thiên hạ.

“Tử Lan, phát ngốc gì đó?” Ngọc cốt phiến trong tay vừa mở ra, Khuynh Cuồng tác phong nhẹ nhàng cười nói, cũng không giống bộ dạng phong lưu lúc nãy.

“Ách, lão đại, ta…” Sắc mặt Hà Tử Lan đỏ lên, hơi cúi đầu xuống, trong ngực cũng không kém bắt đầu đập điên cuồng, nào có chút bộ dạng cao ngạo quyến rũ của hoa khôi, rõ ràng chính là một tiểu muội muội nhà bên mới biết yêu.

“Đừng ta nữa, thời gian của ta lão đại của ngươi không phải rất nhiều, cho nên chúng ta có thể đi rồi!” Khuynh Cuồng buồn cười nói, lại khiến cho Hà Tử Lan càng ngày càng đỏ mặt, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đi đến bên cạnh giá sách, chuyển động cơ quan phía sau cái giá, trên tường treo một bức tranh sơn thủy cực lớn trong nháy mắt di chuyển lên phía trên, một con đường bí mật liền xuất hiện trước mặt bọn họ.

Khuynh Cuồng đi trước bước vào, Hà Tử Lan nhìn bóng lưng kiên cường kia vỗ vỗ ngực mình, dịu dàng cười một cái, cũng theo sau đi vào, chỉ cần có thể luôn luôn ở bên cạnh nàng chính là việc hạnh phúc nhất trong đời này của Hà Tử Lan nàng.

Nửa ngày, hai người từ trong con đường bí mật ra khỏi Thính Tuyết Lâu, cưỡi ngựa chạy nhanh yên lặng không tiếng động biến mất trong bóng đêm.

Cùng lúc đó, trong trúc các đang ầm ĩ đến nỗi gà bay chó chạy, tiểu vương gia Mạc Nghệ Hiên hai tay ôm đầu, tông cửa mà chạy, Tiêu Nhược Tịch tay cầm gậy dài một bên đuổi theo hắn đánh, một bên hét to: “Ngươi phong lưu đến thanh lâu chơi ta mới chẳng thèm quản ngươi, nhưng ngươi lại đem Khuynh Cuồng cũng làm hư luôn, xem ta có đánh chết ngươi không…”

“Oa…nam nhân bà, ngươi không thể không phân trắng đen như vậy nha…rõ ràng là hắn làm hư ta, nàng…” Mạc Nghệ Hiên vừa chạy vừa ấm ức phản bác, hắn rất oan uổng nha! Phong lưu nhất, hư hỏng nhất rõ ràng là ‘biểu đệ’, là nàng bức hắn đến nơi này, vì cái gì tất cả mọi người đều trách hắn, ô ô….

“Còn dám ngụy biện, xem ta như thế nào giáo huấn ngươi…” Tiêu Nhược Tịch giơ gậy lên không chút lưu tình đánh xuống. Mạc Nghệ Hiên dịch thân một cái, khó khăn tránh được, co cẳng chạy khắp nơi, vừa chạy vừa kêu to: “Oa, nam nhân bà muốn giết chồng, biểu đệ cứu mạng a!…” Đáng tiếc ‘biểu đệ’ của hắn sớm đã bỏ hắn lại, rời đi.

Bên ngoài nháo thành một đoàn, trong trúc các cũng là ‘đao quang kiếm ảnh’ (cảnh tàn sát khốc liệt), sóng ngầm cuộn trào, ‘tình hình chiến đấu’ cái kia gọi là quyết liệt a!

Dương Văn Hồng phong nhã ngồi ngay ngắn trên cái ghế duy nhất còn lành lặn, đôi mắt như sao sáng lại xuất hiện ánh sáng lạnh, lạnh lùng chăm chú nhìn thẳng thiếu niên mặc cẩm y nghiêng người dựa vào cái cột bên cạnh.

“Nói, nàng ở đâu?” Thiếu niên mặc cẩm y trầm giọng từ tốn nói, giọng nói tuy nhẹ và chậm, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực gấp nhiều lần.

“Hành tung của tam hoàng tử tiểu thần hình như không cần bẩm báo với thái tử ‘Sở Vân’ a?” Đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘Sở Vân’, Dương Văn Hồng cũng ‘chậm rãi’ trả lời, giọng nói du dương thánh thót lúc này lại mang theo mùi thuốc súng rất nặng.

Hắn rất giận, rất phẫn nộ, mỗi lần vừa nhìn thấy Sở Vân thái tử này, cái gì tu dưỡng của hắn giống như đều vô dụng, rõ ràng là một đại nam nhân lại lớn lên…ân, theo lời Khuynh Cuồng chính là ‘hồ ly tinh’, hơn nưa rất thích dùng danh nghĩa tìm Khuynh Cuồng để ‘làm phiền’ tiếp cận nàng, giống như nàng là ‘vật sở hữu’ của hắn.

“Láo xược, Dương Văn Hồng, chú ý thái độ nói chuyện của ngươi.” Sở Vân thái tử Vân Huyền Thiên phất tay áo một cái, quát lớn, xuất ra khí thế thái tử của một nước, mắt phượng híp lại, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Dương Văn Hồng.

“Thân là bạn học của Long Lân tam hoàng tử, tiểu thần cho là thái độ nói chuyện như vậy không có vấn đề gì, Sở, Vân, thái, tử, điện, hạ.” Bỗng nhiên đứng dậy, Dương Văn Hồng không sợ đáp lại ánh mắt sắc nhọn của hắn.

“đùng đùng xoẹt xoẹt…” Giữa hai người là một mảnh trầm mặc khiến người khác nghẹt thở, vô số tia chớp lóe lên trong không khí, trong phòng tỏa ra mùi thuốc súng nồng nặc.

Cho đến khi hai người đuổi đánh xông vào, cắt đứt cuộc chiến ánh mắt kịch liệt của hai người.

“Oa, hai người các ngươi lại dựng ‘khiên’ lên nữa rồi?” Mạc Nghệ Hiên che gương mặt thanh tú đang bị thương, toe toét cười nói, hắn thật không làm rõ được hai người này sao lẫn nhau đều nhìn đối phương không vừa mắt, bắt đầu từ lần đầu tiên gặp mặt, mỗi lần đều tràn ngập mùi thuốc súng.

“Hai người các ngươi tiếp tục ở đây mắt lớn trừng mắt nhỏ, cô nãi nãi ta đi tìm Cuồng Cuồng nhà ta.” Tiêu Nhược Tịch một tay nắm chặt lỗ tai Mạc Nghệ Hiên, hừ lạnh một tiếng nói, quay người liền rời đi, người khác không biết hai người bọn họ có chuyện gì, nhưng trong lòng nàng lại biết rất rõ ràng, Cuồng Cuồng a Cuồng Cuồng, tiểu tử ngươi sao lại gây ra ‘nợ đào hoa’ như vậy a?”

“Ui dza, đau đau…” Mạc Nghệ Hiên một bên che chở cái tai của mình một bên kêu đau.

“Hừ…” Vân Huyền Thiên hừ lạnh một tiếng, cũng đi theo ra khỏi trúc các: Mạc Khuynh Cuồng, ta xem ngươi có thể trốn đến đâu?

Đôi mắt bình đạm không sóng của Dương Văn Hồng lúc này lại cuộn sóng mãnh liệt, có loại cảm giác kìm nén đã lâu muốn bạo phát, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, chờ đến lúc mở ra lại là bình tĩnh mông lung không sóng, cũng đi theo ra khỏi trúc các: Khuynh Cuồng, ta nên bắt ngươi làm sao đây?

Ngoại thành kinh đô, một chỗ bí mật dưới vách đá, hai con ngựa đang đứng, hai hình dáng tuyệt sắc một trắng một hồng nhanh nhẹn xuống ngựa.

“Hắt xì…” Khuynh Cuồng vừa xuống ngựa liền hắt hơi một cái lớn.

“Lão đại sao vậy?” Hà Tử Lan lo lắng hỏi, 3 tháng này trời buổi tối vẫn còn rất lạnh, cưỡi ngựa một mạch đến đây chẳng lẽ bị cảm lạnh rồi?

Ấm áp cười một cái, Khuynh Cuồng vỗ vỗ vai nàng nói: “Không sao, chúng ta đi thôi!”

Khuynh Cuồng vững vàng nhảy lên, chân trái trên vách núi thẳng bóng nhẵn nhún một cái, thân thể đứng thẳng nhưng nhún cao hơn một trượng, chân phải theo sau nhún một cái, lại lên cao hơn 1 trượng, cứ như vậy nhún chân trên ‘vách núi thẳng đứng trơn nhẵn’ mà đi lên, một bước liền nhảy lên hơn một trượng, vách núi thẳng đứng hơn 20 trượng  chỉ hai ba lần đã đến đỉnh núi, khinh công cao thật sự hiếm thấy trên đời.

Hà Tử Lan cũng đi theo nhún chân mà lên, lên đến hơn 10 trượng lúc sức lực có chút không chịu được, một sợi lụa trắng từ trên buông xuống, bàn tay trắng nõn vừa nắm mượn lực cũng rất nhanh bay người mà lên.


11 responses »

  1. linh tinh lung tung

    cái a huyền thiên cũng bám cuồng tỷ ghê ta =)))
    thanks ss ^^

    Trả lời
  2. nhưng mà anh ấy ‘dính người’ dễ thương lắm cơ. tội nghiệp chỉ vì đôi mắt mà khổ cả đời.

    Trả lời
  3. aziii aiizziii gia nhu m` dc nhu co ay , lam soai ca chit di dc , vua ghen ti vua ham mo wa dy

    Trả lời
  4. Hơ, HTL rung rinh nhầm à?

    Trả lời
  5. huhu TT 2 ngày vẫn thấy lâu á ! dài cổ luôn >”<

    Trả lời
  6. 2 anh nay chua jk` da an dam chua rui`
    hai a co biet KC la nu ko nhi?
    hay Doan tu rui` ^^
    Thanks Nang

    Trả lời
  7. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

  8. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: