Cuồng đế — Chương 21

Posted on

 Thăm dò Huyễn Viêm lâu (hạ)

——————————————————–

Hai người lách người tiến lên, tường đá ‘oanh’ một tiếng lại lần nữa đóng lại, bọn họ nhanh chóng bị những gì nhìn thấy trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây ngốc, rõ ràng, bọn họ bây giờ đang ở trong một gian mật thất rộng lớn, 4 phía trên tường khảm 4 viên dạ minh châu siêu lớn làm cho toàn bộ căn mật thất được chiếu sáng như ban ngày.

“Lam dạ quang?” Chăm chú nhìn 4 viên dạ minh châu, khóe miệng Khuynh Cuồng cong lên một nụ cười quỷ quyệt tự nói một mình, nếu nàng nhớ không lầm, 4 viên dạ minh châu ‘lam dạ quang’ này là bảo vật quý nhất của Thiên Nguyên vương triều.

Diệp Ảnh đối với cái gì dạ minh châu không cảm thấy hứng thú, cũng không biết cái gì gọi là ‘lam dạ quang’, ngược lại bức tranh khắc trên tường lại khơi dậy hứng thú của hắn, chỉ vào một bức tranh nói với Khuynh Cuồng: “Ngươi xem.”

Chỉ thấy, ngoại trừ mặt tường hướng chính đông này, 3 bức tường khác đều có một bức tranh điêu khắc cực lớn, trên bức tường hướng chính nam hình như khắc bức tranh một tướng quân mặc chiến bào đang dẫn dắt quân đội chiến đấu, dưới chân thi thể chồng chất như núi, trên bức tường hướng chính tây hình như khắc bức tranh địa ngục trần gian, trong ngọn lửa lớn ngút trời đao phủ vô tình cười hung ác, chết dưới đao của đao phủ có già trẻ gái trai, tình trạng chết của mỗi người khác nhau, cực kì đau đớn, hướng chính bắc là một bức tranh vô cùng kì quái, cũng là bức tranh mà Diệp Ảnh chỉ vào: trong tranh, mặt trời và trăng sáng lại đồng thời xuất hiện trên bầu trời, mà bên dưới có rất nhiều người đang quỳ, trong đó có người mặc long bào, có người mặc chiến bào, có người mặc quan phục, mỗi người đều đang thành khẩn sám hối…

“Kì quái, trên ba bức tường này hình như đang kể lại câu chuyện xưa nào đó.” Khuynh Cuồng lẩm bẩm tự nói, cúi đầu suy nghĩ, lại không ngĩ ra nguyên nhân.

“Là đang kể lại cái gì chuyện xưa?” Diệp Ảnh tò mò hỏi, giống như là một học sinh tò mò đang khiêm tốn xin chỉ bảo, hai người đã tự nhiên ở bên cạnh nhau như vậy.

“Ta làm sao biết được, chẳng qua người ta cũng chỉ là một tiểu hài tử 9 tuổi mà thôi, ngươi cho ta là cái gì cũng biết sao!” Khuynh Cuồng bất mãn nhìn hắn một cái, không vui nói, tự mình đến một bên lục tìm bí mật.

“Ngươi đâu phải tiểu hài, rõ ràng là một quái vật.” Diệp Ảnh bĩu môi, lẩm bẩm tự nói, sau khi suy nghĩ thông suốt, trong lòng của hắn đã phát sinh thay đổi rất lớn.

“Ngươi nói cái gì?” Híp mắt, Khuynh Cuồng rất nguy hiểm nhìn hắn hỏi, đừng cho là hắn nói nhỏ nàng sẽ không nghe thấy.

“Không, không có gì, ta, ta đến bên kia nhìn nhìn.” Bị bắt quả tang, Diệp Ảnh khẩn trương lắc mạnh đầu, mặt đỏ bừng, chạy đến góc xa Khuynh Cuồng nhất.

Thật sự đáng yêu! Cười thầm một tiếng, Khuynh Cuồng tiếp tục nghiên cứu gì đó trong tay, di? Có một cái hộp sắt nhỏ tinh xảo, bị khóa lại, a, một cái khóa nho nhỏ sao có thể làm khó Mạc Khuynh Cuồng ta, nhổ xuống một sợi tóc, thuần thục cắm vào lỗ khóa, sợi tóc mềm mại vừa vặn, ‘tách’ một tiếng, khóa bị mở.

Tại góc xa nhất Diệp Ảnh luôn luôn chăm chú nhìn Khuynh Cuồng, lúc này thấy nàng dùng một sợi tóc liền dễ dàng mở hộp sắt ra, trong mắt lộ ra sự khâm phục, trời a! Nàng còn muốn cho hắn bao nhiêu kinh ngạc nữa, quả là mọi việc đều có thể.

Hộp sắt vừa mở ra, đập vào mắt là một bức da trâu, lấy ra nhìn một chút, Khuynh Cuồng nhất thời nở nụ cười.

“Là cái gì?” Nhìn thấy Khuynh Cuồng cười âm hiểm như vậy, Diệp Ảnh cảm thấy lạnh sống lưng, có chút sợ hãi hỏi, trực giác có người sắp gặp xui xẻo lớn.

“Bản đồ phân bố cơ quan của Huyễn Viêm lâu.” Khuynh Cuồng giơ giơ lên tấm da trâu trong tay, cười gian trá, có tấm bản đồ này, Huyễn Viêm lâu sẽ không còn thần bí.

Thu hồi bản đồ, Khuynh Cuồng lần nữa đem toàn bộ căn mật thất quét nhìn một lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt tường phẳng lì hướng chính đông kia, chậm rãi đi đến, trên mặt tường kia khẽ vỗ xuống một cái, bằng trực giác, nàng cảm thấy được bức tường này có điểm cổ quái.

Lùi lại hai bước, con ngươi linh hoạt chuyển động, nửa ngày, cong môi cười, lục tìm tại cái bàn dài bên cạnh tường một hồi, cuối cùng khiến cho nàng sờ thấy một chỗ nhô lên không bình thường ở dưới góc trái của cái bàn, vừa ấn, ‘chi’ một tiếng, chính giữa trên tường lộ ra một ô vuông nhỏ, trong ô vuông chỉ để một khối lệnh bài.

Kì quái là trên lệnh bài không có viết chữ, mà vẽ một con rồng, là rồng lửa, trên hỏa long là mặt trời và mặt trăng.

Lại là mặt trời và mặt trăng, sao lại giống biểu tượng của nhật nguyệt thần giáo như vậy? Chẳng lẽ không phải là ‘phái cổ mộ’ mà là ‘nhật nguyệt thần giáo’, Khuynh Cuồng tự mình nghĩ cảm thấy buồn cười, sao lại muốn đến nơi này, chỉ là toàn bộ nơi này chỗ nào cũng lộ ra quỷ dị, quá mức kỳ quái.

“Này là…” Lời nói của Diệp Ảnh còn chưa nói xong, đã bị Khuynh Cuồng che miệng lại, nhanh chóng ấn lên cơ quan, hai người lách mình núp sau cái tủ.

Gần như đồng thời tại lúc bọn họ ẩn núp, ‘ầm ầm’ một tiếng, bên trái bức tường hướng chính nam mở ra, 4 người đi vào, 3 hắc y nhân che mặt, còn có một người thân mặc huyền y, đầu đội nón rộng.

“Mọi việc chuẩn bị như thế nào rồi?” Người mặc huyền y hỏi, nghe giọng nói rất già, hẳn là một nam tử lớn tuổi.

“Đã chuẩn bị ổn thỏa.” Một hắc y nhân trong đó cung kính trả lời.

“Rất tốt, lâu chủ đã truyền mệnh lệnh xuống, ngày đoan ngọ ra tay, phái đi sát thủ cấp 5, cấp 6.” Nam tử mặc huyền y nói.

“Vâng.” 3 người đồng thanh đáp.

Sao không nói nữa? Trong lúc Khuynh Cuồng đang chìm trong nghi hoặc trong lòng, một cỗ chưởng phong mạnh mẽ đánh đến, Khuynh Cuồng cả kinh, nói thầm, không tốt, lôi kéo Diệp Ảnh, xoay người bay lên, y phục phấp phới, lúc rơi xuống đất, còn không quên lấy ra một cái khăn trắng che mặt.

“Bọn ngươi là ai?” Cặp mắt dấu dưới mũ của nam tử mặc huyền y híp lại, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng hai người một đen một trắng che mặt trước mắt, người nhỏ nhắn như vậy, hẳn không phải là người trong lâu, sao có thể đến đây?

Khuynh Cuồng trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn 4 người, dựa theo hơi thở, 3 hắc y nhân này, đều là cao thủ trên cấp 5, một người thậm chí còn cao hơn nàng, hẳn là tầng chủ tầng 5, 6, 7 mà Diệp Ảnh đã nói, mà người mặc huyền y nhất định là vị thủ lĩnh kia, về phần là cao thủ cấp mấy, còn chưa cảm nhận được.

Trong tay chảy mồ hôi, sao lại xui xẻo như vậy, không phải là nói thủ lĩnh này ít khi xuất hiện sao? Sao nàng vừa đến liền gặp phải, nếu như chỉ là 3 tên hắc y nhân này, nàng còn có biện pháp đối phó, nhưng đối mặt với cao thủ trong cao thủ này, có chút khó khăn.

“Giết không tha.” Kinh ngạc với khí thế tản ra từ hai người, nhất là người mặc đồ trắng, nam tử mặc huyền y lạnh lùng nhả ra 3 chữ, không quan tâm bọn họ là ai, nhất định đều phải chết.

3 hắc y nhân nhận lệnh, chớp mắt di động, như ma quỷ bay người lên trên, người chưa đến, khí đã đến.

Khuynh Cuồng híp mắt, trầm ổn như núi, cho đến khi chưởng phong đánh vào mặt mà tới mới nghiêng người tránh né, đồng thời tay phải giơ lên, xuất chưởng, chưởng lực vừa mạnh mẽ mà không ngừng đánh vào sau lưng hắc y nhân, hắc y nhân cả kinh, lộn ngược ra sau một cái, né tránh, chưởng lực mạnh mẽ đánh lên trên tường, một chưởng không thành, Khuynh Cuồng còn chưa bắt đầu chưởng thứ hai, một hắc y nhân khác đá ngang một cú đến, một cú này nhanh chóng nhưng mãnh liệt không gì bằng, mang theo chân khí mạnh mẽ, nếu cứng rắn tiếp nhận khẳng định hai bên đều bị thương, con ngươi của Khuynh Cuồng co lại, mạnh mẽ nhón chân, xoay 360 độ trong không trung, thân hình biến ảo, một chiêu liên hoàn chân đá thẳng qua, hắc y nhân không ngờ, thân hình của Khuynh Cuồng lại có thể biến huyễn trong không trung, chờ đến khi phản ứng lại đã không kịp, bị một cước đá trúng yết hầu, bay ra ngoài, đụng vào trên tường, ngã xuống đất mà chết.

Giải quyết xong một tên, Khuynh Cuồng cảm thấy hơi thoải mái một chút, lại như cũ không dám lơ là, bởi vì còn có một cao thủ cấp 7 càng lợi hại hơn, vừa rồi nàng dùng kĩ xảo, mới có thể dễ dàng như vậy giải quyết một cao thủ cấp 6, bây giờ sợ là không dễ dàng như vậy, hơn nữa bên cạnh còn có một cao thủ càng cao, phải nhanh chóng suy nghĩ biện pháp thoát thân.

“A!…” Diệp Ảnh ở bên cạnh cuối cùng không địch nổi, bị đá bay ra ngoài, Khuynh Cuồng đột nhiên đánh ra một hư chiêu, tránh né và đánh lại hắc y nhân, bay lên tiếp lấy Diệp Ảnh, lại bị chưởng phong bay đến đánh trúng, hai người song song ngã trên mặt đất, khóe miệng chảy ra một chút máu, nhuộm đỏ cái khăn trắng.

Diệp Ảnh đỡ Khuynh Cuồng đứng cũng không đứng nổi dậy, thầm hận chính mình vô dụng.

“Ngươi là sát thủ cấp 4 trong Huyễn Viêm lâu?” Một hắc y nhân vừa đánh nhau với Diệp Ảnh nhận ra chiêu thức võ công của Diệp Ảnh, bình tĩnh hỏi.

“Thì ra là nội tặc, hừ.” Nam tử mặc huyền y hừ lạnh một tiếng nói, hắn tại đây sớm đã nhận ra, lại cũng không hề đem hắn đặt vào mắt, ánh mắt luôn luôn chăm chú khóa chặt người mặt đồ trắng, theo hơi thở của nàng hẳn là một cao thủ cấp 6, nhưng lúc sức lực bùng nổ sợ là ngay cả một cao thủ cấp 7 cũng không thể theo kịp, người như vậy, thật là đáng sợ.

Lời nói mang theo tức giận của nam tử mặc huyền y làm cho hai hắc y nhân đang đứng toàn thân chấn động, sát khí nồng đậm nhanh chóng tản ra, một chưởng ngay ngắn đánh về phía hai người bọn Khuynh Cuồng.

Khuynh Cuồng chờ chính là một khắc này, nàng vốn hư nhuyễn đột nhiên dùng sức đẩy Diệp Ảnh ra, cơ thể trượt một cái, lách ra phía sau lưng hai người, đổi chưởng thành trảo, bắt lấy hai người, 2 hắc y nhân nhất thời lơ là, tuy đã phát hiện, nghiêng người tránh đi nhưng đã không kịp, chỉ cảm thấy trên vai đau đớn bứt rứt.

“A…” Hai tiếng kêu thảm thiết, hai cánh tay theo hai hai tay của Khuynh Cuồng ném một cái, bay ra ngoài.

Hai hắc y nhân cụt tay vội vàng ra tay điểm huyệt đạo cầm máu, Khuynh Cuồng thừa cơ chưởng một lần nữa từ trên đầu đánh xuống, cao thủ cấp 7 vội vận chân khí bảo vệ nơi quan trọng, tuy giữ được một mạng, nhưng một chưởng này khí thế nhanh chóng mãnh liệt như trước làm cho hắn bị trọng thương không nhẹ, một hắc y nhân khác 7 lỗ đều chảy máu chết ngay tại chỗ, tình thế nhanh chóng thay đổi, con ngươi của nam tử mặc huyền y từng trận co rút, đột nhiên xuất chưởng.

Nhìn thấy nam tử mặc huyền y ra tay, Khuynh Cuồng nhỏ giọng nói với Diệp Ảnh: “Bịt mũi lại.” Liền từ trong ngực lấy ra hai quả cầu sớm đã chuẩn bị tốt, ném lên trên mặt đất, cùng với mây mù nồng đậm là một loại mùi vô cùng hôi không thể chịu được.

Thừa lúc nam tử mặc huyền y bịt mũi nhìn không rõ, Khuynh Cuồng đi đến bức tường bên cạnh ấn một cái lên tường, ‘ầm ầm’, cửa đá mở ra, lôi kéo Diệp Ảnh ra khỏi mật thất, chạy về phía bên phải.

3 responses »

  1. temmmmmmmmmmmmmmmm. Yeahhhhhhhhhhhh
    Chị siêu quá đi a

    Trả lời
  2. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

  3. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: