Cuồng đế — Chương 20

Posted on

Thăm dò Huyễn Viêm lâu (thượng)

———————————————————– 

Đêm đen gió lớn, đêm giết người.

Hai bóng người nhanh như chớp bay ra khỏi dịch quán, dưới sự trợ giúp của sắc đêm, khẽ đạp lá trúc, giống như làn khói biến mất trong sắc đêm đen kịt.

Vùng ngoại ô Nguyên đô, một cánh rừng rậm lớn đều là đại thụ cao chọc trời, mỗi một cây đều giống nhau không khác biệt nhiều, vào buổi tối có thể cảm thấy trong rừng từng trận gió lạnh, còn có sương mù mưa phùn, trong quỷ dị lộ ra khủng bố, làm cho da đầu người ta tê dại, do đó, có rất ít người dám can đảm đi vào, mệnh danh có vào không ra.

Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ, đã có người thật sự không sợ chết đi vào khu rừng rậm cổ quái này, hơn nữa là một lần đến hai người.

Khuynh Cuồng vẫn như cũ thân mặc tiểu y bào trắng, đi vào khu rừng rậm cổ quái này không những không nổi bật, ngược lại vì khu rừng rậm này càng tăng thêm không khí khủng bố, từ xa nhìn lại đặc biệt giống như một quỷ bạch đang bay.

Hai người dừng trên một cây đại thụ, tố chất hắc ám trong người Khuynh Cuồng bắt đầu trỗi dậy, đột nhiên nhớ lại kiếp trước, thời gian lãnh đạo Thiên Cực Môn càn quét hắc bạch 2 phe, lúc đó nàng đối với thế gian tràn đầy thù hận, nàng dùng việc giết chóc, dùng máu, dùng tiếng kêu thảm thiết của kẻ thù để chứng minh sự tồn tại của chính mình, để trút hết bất mãn của chính mình, nàng kiên cường sừng sững đối đầu với sóng gió đứng trên đỉnh thế giới, trong bóng tối, nhìn xuống thế gian vùng vẫy trong đau khổ, xây dựng vương quốc của chính mình, đem tất cả những người xem thường nàng đều đạp dưới chân, những ngày sống trong bóng tối thế giới đẫm máu kia, lại là những ngày nàng nhớ nhất, bởi vì khi đó nàng không phải là một cá nhân.

Nếu như nói kiếp trước nàng có cái gì không bỏ được, đó chính là huynh đệ tỷ muội trong Thiên Cực Môn, là những ngày đen tối nhất bọn họ cùng nàng vượt qua, là bọn họ làm cho nàng có lí do tồn tại, có thể đến cuối cùng nàng vẫn là vì ‘tình thân’ bỏ rơi bọn họ, một mình rời bỏ thế giới kia.

“Nếu như ta đoán không sai, khu rừng rậm này nơi nơi ẩn giấu cơ quan, cái gọi là có vào không ra, nhất định là chết trong những cơ quan này!” Đôi mắt linh động của Khuynh Cuồng quét nhìn 4 phía một chút, cong miệng cười nói, nơi càng quỷ dị càng có thể khơi dậy hứng thú.

Kinh ngạc vì nhanh như vậy nàng đã phát hiện khu rừng không bình thường, Diệp Ảnh bất động một lát, mới gật gật đầu nói: “Ân, nếu không có người dẫn đường, rất ít người có thể sống sót rời khỏi nơi này.”

Khuynh Cuồng kiêu ngạo cong môi cười một tiếng, cho dù không có Diệp Ảnh dẫn đường, một khu rừng nhỏ cũng giữ không được nàng, nhìn Diệp Ảnh, hỏi: “Huyễn Viêm lâu ở gần đây?” Tuy là câu hỏi, giọng điệu lại là khẳng định.

Diệp Ảnh hơi cúi đầu xuống, không trả lời, nói thật, bây giờ trong lòng hắn còn đang đấu tranh do dự, một khi nói ra, thật sự là hoàn toàn phản bội Huyễn Viêm lâu.

“Diệp Ảnh, đã đi đến nước này, ngươi cò muốn do dự sao? Lúc ngươi ‘đồng ý’ cùng ta đến Nguyên đô, ngươi đã không có đường lui rồi.” Lời nói nhẹ nhàng mà có lực từ trong miệng Khuynh Cuồng nói ra, đôi mắt linh động thâm thúy mang theo hùng hổ dọa người, một chút cũng không giống một tiểu hài 9 tuổi nên có, ngược lại giống một bá chủ nắm giữ thiên hạ, loại khí phách này, không phải phát ra từ bên ngoài mà từ trong lòng.

Cúi đầu một hồi, đến lúc ngẩng đầu lên, liền là vẻ mặt thông suốt và kiên định, một ngón tay chỉ, khẽ nói: “Đó là cửa vào Huyễn Viêm lâu.” Nàng nói rất đúng, hắn sớm đã không còn đường lui, lúc ‘đồng ý’ đến Nguyên đô, lòng hắn sớm đã phản bội tổ chức, lúc đồng ý đưa nàng đến đây, lòng hắn sớm đã…là của nàng.

Nhìn theo hướng ngón tay chỉ, đó là…một cái hồ? Nghi ngờ chỉ về cái hồ, giọng nói của Khuynh Cuồng hơi thay đổi nói: “Ngươi nói cái hồ đó là đường vào Huyễn Viêm lâu?” Không thể nào! ‘Cổ mộ’ dưới ngòi bút của Kim Dung đại thúc thật sự tồn tại?

“Ân, đường vào ở dưới đáy hồ.” Diệp Ảnh gật gật đầu, cung cấp một đáp án khẳng định.

“Thủ lĩnh của các ngươi không phải là truyền nhân của phái cổ mộ chứ?” Khuynh Cuồng vừa nghe, thật sự choáng váng, ‘phái cổ mộ’ của Kim Dung đại thúc xuất hiện sao?

“Phái cổ mộ.” Diệp Ảnh không hiểu gì nhìn Khuynh Cuồng đang bị đả kích lớn nói, cửa vào Huyễn Viêm lâu thật sự làm cho người ta rất không ngờ đến, nhưng cũng không cần phản ứng lớn như vậy chứ? Không hiểu gì cả.

“Là môn phái sống trong cổ mộ.” Nhìn Diệp Ảnh vẫn như cũ mơ hồ không rõ, Khuynh Cuồng đột nhiên nghĩ tới, lúc này nói cái gì ‘thần điêu đại hiệp’ với hắn làm chi a! Tùy tiện nói một câu, vung tay lên, lại nói: “Kết thúc, mặc kệ hắn có phải hay không, chúng ta trước tiên đi vào đã!” Nói xong nhún người nhảy lên, không làm bắn một giọt nước lặn xuống đáy hồ, Diệp Ảnh theo sau đi xuống.

Hồ nước trong veo dưới sự chiếu rọi của ánh sáng, so với mặt hồ còn sáng hơn, hai người bọn Khuynh Cuồng nín thở, mở to mắt, không ngừng lặn sâu xuống đáy hồ, mãi cho đến khi gặp một chỗ nước xiết.

Diệp Ảnh chỉ chỉ chỗ nước xiết kia, ra hiệu đây là cửa vào, Khuynh Cuồng gật gật đầu, hai người đồng thời bơi về chỗ nước xiết, bóng dáng lập tức biến mất.

Thuận theo dòng nước xiết hai người tiến vào một cửa động, dùng nội lực làm khô quần áo trên người.

“Huyễn Viêm lâu chia thành 7 tầng, mỗi cấp sát thủ chỉ được cho phép sinh hoạt tiếp nhận huấn luyện ở tầng tương ứng, ta là sát thủ cấp 4, chỉ ở tầng thứ 4, 3 tầng  trên chưa từng đi qua, bây giờ chúng ta nhất định là đang ở cửa tầng thứ 4, thông qua con đường bí mật này, có thể đi vào tầng 4.” Chỉ vào con đường tăm tối, Diệp Ảnh nói.

“Thủ lĩnh của bọn ngươi ở tầng trên cùng?” Khuynh Cuồng hơi nhăn mày hỏi, theo như hắn nói, Huyễn Viêm lâu là dựa vào cấp bậc phân chia, hắn là cao thủ cấp 4, nhất định là sát thủ cấp 4, vậy 3 tầng trên chia nhau là cao thủ cấp 5, cấp 6, cấp 7, vậy vị thủ lĩnh kia võ công nhất định càng cao, mà nàng chỉ là một cao thủ cấp 6, cơ thể vẫn chỉ là tiểu hài, nếu muốn dựa vào sức lực của một mình nàng khiêu khích hang ổ của người ta, gần như không có khả năng, nhưng đối với Mạc Khuynh Cuồng mà nói, việc gì không có khả năng đều sẽ biến thành có khả năng.

Tử lão đầu đáng ghét lại dám lừa gạt nàng, còn nói nàng là cao thủ hiếm có trong thế gian, sao đột nhiên lại nhảy ra nhiều cao thủ như vậy so với nàng còn lợi hại hơn.

“Không biết, ngoại trừ tầng chủ của 3 tầng trên đã gặp qua thủ lĩnh, không ai gặp qua hắn.” Diệp Ảnh lắc lắc đầu nói.

Thần bí như vậy?

Thông qua con đường bí mật tăm tối, nhảy xuống cửa động, đập vào mắt là một con đường chuyên dùng, một trận tiếng bước chân hơi vang lên, cơ thể hai người động một cái, giống như thằn lằn dính chặt trên tường, một giây sau, 4 hắc y nhân, đeo khăn đen đi đến, đôi mắt bén nhọn quét nhìn 4 phía rồi mới rời đi.

Chờ 4 người đi xa, hai người bọn Khuynh Cuồng mới bay xuống,  Diệp Ảnh chỉ chỉ bên phải, ra hiệu cho Khuynh Cuồng đi về phía bên phải.

Hai người sử dụng cách thức như nhau, đem toàn bộ tầng 4 thăm dò vài lần, căn bản không thật sự phát hiện cái gì.

Suy nghĩ một chút, Khuynh Cuồng nói: “Lên tầng 7.” Một thủ lĩnh cao cấp đều sẽ ở tầng cao nhất, mà bí mật cũng sẽ ở tầng cao nhất, không cần đến nơi khác.

“Tầng 7?” Diệp Ảnh chấn kinh, nàng cũng quá cuồng vọng đi, cao thủ cấp 7 cũng không phải là tùy tiện nói đùa, một khi bị phát hiện, hai người không thể không chết ở đây.

“Yên tâm, ta sẽ không đem mạng sống của chính mình, cũng không đem mạng sống của ngươi ra làm trò đùa, cứ việc dẫn đường là được rồi.” Khuynh Cuồng tự tin cười một cái, vỗ vỗ vai của hắn nói.

Không có lí do, chỉ là tin tưởng nàng, Diệp Ảnh gật gật đầu, đi trước dẫn đường.

Một bức tường đá chặn đường bọn họ, Diệp Ảnh đi qua bên phải, duỗi tay trái phải ấn lên mấy viên gạch trên tường, bức tường chặn ở phía trước ‘oanh’ một tiếng, kéo lên trên, xuất hiện một cầu thang thật dài.

“Có người đã từng nói với ta, từ nơi này, có thể trực tiếp đi đến tầng 7.” Diệp Ảnh vô tình kéo tay Khuynh Cuồng, vừa đi lên cầu thang vừa giải thích.

Hai người vừa đi vào, tường đá liền tự động hạ xuống, trong cầu thang một mảnh tối om.

‘Xích’, ánh lửa yếu ớt miễn cưỡng chiếu sáng con đường phía trước, Diệp Ảnh một tay cầm dụng cụ đốt lửa, một tay kéo Khuynh Cuồng, đang nghĩ đi lên phía trước, lại phát hiện người bên cạnh đứng bất động.

“Làm sao vậy? Ngươi yên tâm, người kia, ta tin tưởng hắn.” Biết Khuynh Cuồng nghi ngờ cầu thang bí mật này, Diệp Ảnh giải thích.

“Ta tin tưởng ngươi, ngươi đã cho là người đó đáng tin, vậy không có chuyện gì nữa.” Nở một nụ cười tín nhiệm, đổi lại Khuynh Cuồng nắm tay Diệp Ảnh kéo đi, kiên định đi về phía trước, nếu muốn đạt được sự tin tưởng của nàng rất khó, nhưng một khi đã đạt được, như vậy nàng sẽ tin tưởng người đó vô điều kiện, bao gồm cả khả năng nhìn người của người đó.

Bị bàn tay nhỏ mềm mại kéo đi, trong lòng Diệp Ảnh cũng trở nên vô cùng mềm yếu, lời nói của nàng, không khác gì rót một dòng nước ấm vào trong nội tâm mềm yếu của hắn, sống qua 15 năm, lúc này hắn mới cảm thấy tim của hắn còn sống, có lẽ nên nói là tiểu hài trước mặt đã cho hắn một trái tim.

Khuynh Cuồng đi lên phía trước, không biết ánh mắt của người đằng sau nhìn mình đã thay đổi, mang theo một loại tình cảm không tên kiên định và kiên quyết không hề do dự.

Đi hết cầu thang thật dài lại là ngõ cụt, một bức tường phẳng lì không nhìn ra có cái gì cơ quan.

“Ngõ cut?” Diệp Ảnh nhăn nhăn mày, trên mỗi viên gạch gõ xuống mấy cái, không phát hiện cái gì.

“Nhất định có đường.” Khuynh Cuồng nói chắc chắn, nghiêng đầu, cẩn thận quan sát một hồi, nửa ngày, đôi mắt sâu thẳm sáng lên, mang theo thật nhiều ý cười, nhón mũi chân, tay nhỏ khẽ gõ xuống 3 cái trên viên gạch thạch bích bên trái, lại khẽ gõ xuống 7 cái trên viên gạch bên dưới chéo về bên trái.

Bức tường chắn trước mặt ‘oanh’ một tiếng, di chuyển về bên phải, từng đợt ánh sáng chói mắt từ sau bức tường chiếu ra, rọi sáng cả con đường âm u.

Khá lắm, lại còn dùng đến thuật cửu cung, may mắn kiếp trước àng đã từng nghiên cứu qua, còn có cái gì đang chờ nàng ở phía trước đây? Khuynh Cuồng thầm nghĩ.

6 responses »

  1. tem.ta thjx DA nha.DA k là nam chính thật đáng tiếc…~_~

    Trả lời
  2. linh tinh lung tung

    sax chị biết nhiều thứ ghê
    thanks ss ^^

    Trả lời
  3. Sao mà tự tin xông lung tung thế?

    Trả lời
  4. hjx. Sát thủ cấp 7 là ai a?

    Trả lời
  5. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

  6. Pingback: Cuồng đế – Tùy Phong Thanh | ♪ Once Upon A Time ♪

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: