Cuồng kết hôn – Chương 3.1

Posted on

————————————–

“Bồng______”

Chữ Bồng vừa ra khỏi miệng, Chương Kính liền tự giác, ngượng ngùng ngậm miệng lại. Chết tiệt, vì cái gì đã qua một tháng, anh còn không sửa được thói quen gọi cô, thật sự là đáng chết!

Mà cô gái ngang ngược kia so với anh còn đáng chết hơn, ngay cả gọi điện thoại cũng không gọi tới, chẳng lẽ cô thật sự như vậy bằng lòng từ bỏ công việc lương cao, thoải mái, lại có thể không phân biệt lớn nhỏ với cấp trên sao? Cô thật là đáng ghét!

“Lão bản, ngài có chuyện gì muốn tôi giúp ngài làm sao?” Bành Bình chân thành nhìn anh hỏi.

Cô là trợ lý mới đến, nhỏ nhắn đáng yêu, làm việc cũng rất nhanh nhẹn, mới đến công ty nửa tháng, liền có không ít đồng nghiệp và khách hàng nam tranh giành theo đuổi, nhưng tiểu thư cô vừa nhìn đã chọn trúng Chương Kính suất kính uy vũ, nên đối xử với những người khác đều dùng thái độ lãnh đạm, khách khí. Không có biện pháp, ai bảo từ nhỏ cô chỉ chú ý nam nhân cao đại.

“Phiền cô mang đến cho tôi biên lai 3 tháng trước của Dữ Tẫn và Siêu Phong.” Chương Kính hoàn hồn nói.

“Vâng, ngài muốn ngay bây giờ sao?”

“Trước giữa trưa có thể không?”

“Vâng.”

Chương Kính xoay người, suy nghĩ lại quay đầu lại, “Sau đó…”

“Vâng?” Bành Bình lại ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Cảm ơn cô.”

Bành Bình hơi hơi mỉm cười, lắc đầu, “Đây là công việc của tôi.” Cô nhu hòa nói.

Chương Kính nhìn cô, đại khái gật đầu một cái rồi đi về  phía phòng làm việc, một tiếng kêu kinh ngạc đột nhiên truyền đến làm cho bước chân của anh đột ngột dừng lại.

“Bồng tỷ!”

Anh nhanh chóng quay đầu lại, chính xác bắt lấy người vừa phát ra tiếng kêu kinh ngạc chính là Phan Dân Vi, không chớp mắt chăm chú nhìn cậu ta.

“Bây giờ chị ở đâu…cái gì? Tại sao chị lại đột nhiên nói chuyện đó với tôi? Ân…ác úc…ân hừ, cái gì? Vậy tôi không phải là nên nói tiếng chúc mừng chị sao? Đúng…thật sự…tôi không tin, được rồi…ân…tôi biết rồi…được…hiểu rồi…ân, được, tạm biệt.”

Suốt 10 phút đi qua, Phan Dân Vi cuối cùng bỏ điện thoại trong tay xuống. Sau đó, cậu ta vội vàng quay đầu muốn chia sẻ tin tức mới nhất với đồng nghiệp ngồi bên cạnh.

“Tiểu Tần tôi nói cho cậu biết, Bồng tỷ chị ấy___”

“Chờ chút, tiểu Phan.” Tiểu Tần đột nhiên cắt ngang lời cậu muốn nói, đồng thời nháy mắt với cậu, không biết là làm cái quỷ gì.

“Cậu sao vậy, động kinh sao?” Cậu hỏi.

“Lão bản đang trừng cậu.” Tiểu Tần hơi nhếch miệng lên, dùng yết hầu nói.

“Cái gì?!” Phan Dân Vi, đột ngột quay đầy, chỉ nhìn thấy không xa phía trước, một gương mặt đen thui không chớp mắt nhìn mình chăm chú. Cậu giống như bị lửa đốt bỏng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, giả vờ giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, nhưng___không kịp rồi.

“Phan Dân Vi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Xong rồi! Trong lòng cậu cười khổ.

“Bảo trọng nha.” Tiểu Tần thông cảm nói.

Trong ánh mắt thông cảm của các đồng nghiệp, Phan Dân Vi bộ mặt đau khổ, lững thững đi đến phòng làm việc của tổng tài.

“Lão bản, anh tìm tôi?”

“Đem cửa đóng lại.” Chương Kính ra lệnh.

Xong rồi, cậu nhất định là chết chắc. Phan Dân Vi ngoan ngoãn đi đến đem cửa đóng lại.

“Cô ấy gọi điện thoại đến có chuyện gì?!” Chương Kính lạnh nhạt hỏi.

“A?” Không nghĩ đến lão bản lại trực tiếp hỏi như vậy, Phan Dân Vi thật sự ngây ngốc một lát.

“Tôi nói Uông Bồng Khiết cô ấy gọi điện thoại đến làm gì?” Chương Kính không tự giác nhấn mạnh lời nói. Cô thật đáng ghét, gọi điện thoại đến vậy mà không tìm anh, nhưng lại tìm tiểu Phan, đáng ghét!

“Không có chuyện gì, Bồng tỷ cô ấy…” Chớp chớp mắt, Phan Dân Vi còn chưa nói xong, liền bị âm thanh tức giận của anh cắt đứt.

“Không có chuyện gì cô ấy sao lại điện thoại đến?”

Phan Dân Vi không tự giác nuốt nước miếng, lại liếm liếm môi, cân nhắc nên như thế nào mở miệng, mới không giẫm vào nỗi đau của lão bản.

“Bồng tỷ cô ấy chỉ là có chút buồn chán, muốn tìm người nói chuyện phiếm…” Lời nói của cậu lại lần nữa bị âm thanh tức giận cắt đứt.

“Cho nên cô ấy đặc biệt gọi điện thoại đến tìm “cậu” nói chuyện phiếm?” Anh híp mắt, đặc biệt nhấn mạnh từ cậu.

“Không không không không không.” Đầu Phan Dân Vi lập tức lắc giống như trống bỏi, cố gắng giải thích. “Tôi chỉ là vừa vặn nhận điện thoại, Bồng tỷ không có đặc biệt gọi điện thoại đến tìm tôi, thật sự không phải.” Nếu không nhanh phủi sạch quan hệ, cậu sẽ chết chắc.

Gương mặt tái nhợt của Chương Kính hơi dịu xuống một chút.

“Cô ấy nói gì với cậu.” Anh hỏi.

“Thật ra cũng không có chuyện gì….”

“Không có chuyện gì hai người sẽ nói đến hơn 10 phút?”

Ngữ khí vừa mới dịu xuống đột nhiên tăng cao.

Phan Dân Vi chợt có một loại cảm giác khóc không ra nước mắt. Người bình thường nói chuyện phiếm không phải đều là như vậy, nói đông nói tây không có trọng điểm, nhưng cũng có thể nói hơn 1 tiếng đồng hồ, nửa tiếng đồng hồ, mà hắn với Bồng tỷ bất quá cũng chỉ nói đến 10 phút mà thôi, chỉ mới tàm tạm thôi?

Không, không phải là vấn đề thời gian, mà vấn đề là đối tượng, hắn ngàn lần không nên vạn lần không nên, chính là không nên để cho lão bản biết người nói chuyện phiếm với hắn là Bồng tỷ. Ai!

“Lão bản, anh thật sự không gọi Bồng tỷ trở lại sao?” Vụng trộm nhìn Chương Kính một cái, hắn cẩn thận hỏi. Lão bản anh rõ ràng là không bỏ được người ta mà, làm chi chết không thừa nhận.

“Vừa nãy cô ấy có nói với cậu muốn trở lại sao?” Chương Kính mặt không biểu cảm hỏi, nhưng trong mắt lại nhen nhóm một chút lửa hi vọng.

“Không có.” Phan Dân Vi do dự lắc đầu.

Ánh sáng hi vọng nhanh chóng bị dập tắt, trong chớp mắt thái độ trên mặt Chương Kính lại trở nên cứng ngắc.

“Căn bản là cô ấy đã không muốn trở lại, cậu hỏi chuyện đó để làm gì?” Anh tức giận lạnh lùng nói.

“Có thể Bồng tỷ xấu hổ nói ra, dù sao mọi người đều biết cô ấy là bị anh cách chức…ách, là mời ra khỏi công ty.”

        Chương Kính hơi cắn môi dưới. “Cô ấy cũng không phải mới quen biết tôi, hơn nữa tôi và anh trai của cô ấy là bạn thân, nếu cô ấy thật sự cương quyết muốn trở lại, tôi có thể không đồng ý sao?” Ngừng một lát, anh không nhịn được dùng giọng nói tức giận gầm nhẹ nói: “Căn bản cô ấy ngay cả thử cũng không có thử qua!”

“Có thể cô ấy thật sự xấu hổ, lão bản, anh có muốn gọi điện thoại kêu cô ấy trở lại không?”

“Vì cái gì muốn tôi gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy muốn trở lại, tự mình sẽ không gọi tới sao?” Anh lại lần nữa nói to.

“Vậy…tôi gọi có được không?”

Anh nhìn hắn, nhìn đến nổi Phan Dân Vi trong lòng đều bắt đầu sợ hãi, mới liếc mắt nói: “Gọi điện thoại là việc của cậu, cậu hỏi tôi làm gì?”

Ý tứ là thừa nhận hắn có thể gọi, Phan Dân Vi hưng phấn tiếp nhận tin tức này.

“Vậy bây giờ tôi liền đi gọi ngay.” Hắn xoay người muốn thừa cơ hội trốn đi, nhưng___

“Đợi một chút.”

Ai! Cả người hắn cứng đờ, trì hoãn quay đầu lại.

“Vừa rồi trong điện thoại cậu nói với cô ấy chúc mừng chuyện gì?”

Ô…xong rồi, hắn sợ nhất là lão bản sẽ hỏi vấn đề này. Làm sao xử lý đây, hắn nên như thế nào trả lời? Chẳng lẽ nói thật sao?

“Tiểu Phan?”

Xong rồi, có thể đây chính là sự kích thích cần phải có cho oan gia, mới có thể đủ làm cho bọn họ thật sự nhìn thẳng vào sự tồn tại của đối phương. Mà hắn rõ ràng đã được định trước sẽ lấy được tiền mai mối “không dễ đến được” này.

4 responses »

  1. linh tinh lung tung

    thanks ss
    có ai đó đồng ý lời cầu hôn của bồng tỷ a? =))))

    Trả lời
  2. A, LAI GAP SAT THU GIAT TEM NUA ROI, THANKS NANG NHIU
    HAC LA CO AI CAU HON BONG TY ROI

    Trả lời
  3. Chà chà, chẳng lẽ Bồng tỷ sắp kết hôn??
    Chậc. mong chờ quá đi nha

    Trả lời
  4. chuc nag 20/10 zui ze va tran day hp nhe!moi biec deu nhu y muon!tks nag nhiu

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: